Bỗng Dưng Trúng Số... Cũng Khổ

Chương 4

03/12/2024 10:37

4.

Một đêm nọ, Hoắc Tử An tiến hành giáo dục tư tưởng nghiêm khắc với tôi.

Lại một đêm khác, lúc tôi đang ngủ thì trên đỉnh đầu lóe lên ánh sáng đỏ.

Hoắc Tử An không còn thay tôi chú ý tình huống của Phó Minh Thần nữa.

Cho nên tôi tự tìm hiểu.

Vạn nhất cốt truyện không đi theo tuyến đường ban đầu, ngày nào cũng có người đến trước cửa công ty vứt vỏ chuối, vậy thì tôi lại phải làm đệm th!t à.

Chí ít thì mấy ngày gần đây anh ta bình an vô sự, mọi sinh hoạt cũng khôi phục bình thường thì tôi mới yên tâm.

Tôi đội mũ lưỡi trai đeo kính râm, ngồi chờ trước cửa tập đoàn Phó thị.

Trước khi Phó Minh Thần đến công ty, tôi h/ận không thể bò rạp trên mặt đất mà kiểm tra, nhìn thấy anh ta an toàn bước vào công ty rồi mới rời khỏi đó.

Mỗi ngày đúng giờ, chưa từng vắng mặt.

Cho đến ngày thứ năm thì tôi bị bắt.

Bảo vệ đ/è tôi xuống đất, còn gọi điện báo cảnh sát: “Alo, tôi muốn báo án, có người lén theo dõi tập đoàn Phó thị.”

Nửa tiếng sau, tôi bị c/òng đến cục cảnh sát.

A, một nơi quen thuộc, khung cảnh quen thuộc.

Tôi ngồi xổm một góc run lẩy bẩy.

Phó Minh Thần đến đây nói rõ tình huống: “Vị tiểu thư này ngày nào cũng ngồi chờ trước cổng công ty chúng tôi, ánh mắt cô ta nhìn tôi rõ ràng là…”

Tôi không khỏi run lên: “???”

“Lần trước tôi còn thấy cô ta nằm rạp dưới mặt đất ngửi cái gì đó, tôi nghi ngờ cô ta mê luyến mùi của tôi…”

Tôi đứng lên: “???”

Phó Minh Thần còn nói: “Tâm lý của vị tiểu thư này hơi b/ệnh hoạn…”

Cảnh sát nghi ngờ nhìn tôi: “Anh nói là… cô ấy bi/ến th/ái à?”

Phó Minh Thần gật đầu: “Chính là ý này.”

Tôi nhấc chân đ/á anh ta: “C/âm miệng cho lão nương.”

Nhưng tôi đã không trúng.

Vừa đ/á được một nửa thì bị ai đó ôm lấy.

Hoắc Tử An ôm tôi đến một góc: “Lâm Chi, tỉnh táo lại.”

Mấy giấy sau.

Đột nhiên viên cảnh sát bên kia hét to: “Cái gì? Anh nói mấy ngày trước còn có một người đàn ông bi/ến th/ái rình xem anh à?”

“Phải.” Phó Minh Thần nghe thấy thì quay đầu nhìn phía sau, anh ta nhìn thấy Hoắc Tử An thì ánh mắt hốt hoảng.

“Cảnh sát! Chính là anh ta.” Phó Minh Thần chỉ vào Hoắc Tử An: “Tên bi/ến th/ái nhìn tr/ộm tôi chính là anh ta.”

Hoắc Tử An mặc thường phục, toàn thân cứng đờ.

Tôi nhìn thấy nắm đ/ấm của anh ấy run nhẹ thì thất kinh bạt vía, lập tức xoay người tráo đổi vị trí.

Tôi ôm lấy eo anh ấy: “Hoắc Tử An! Tỉnh táo đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
9 Hồng Trang Sát Chương 8
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm