Kẻ Đòi Mạng

Chương 7

18/03/2026 00:55

Hạ Đại Đảm càng kể, cả người càng r/un r/ẩy.

Nhưng anh ta vẫn nắm c.h.ặ.t cái kích nâng gầm, sẵn sàng dùng nó để đe dọa tôi bất cứ lúc nào.

Anh ta sợ, không chỉ sợ sự chỉ trích của tôi, mà còn sợ tôi đổi ý, vứt anh ta lại đây rồi một mình bỏ đi.

Tôi là người của huyền môn, kẻ á/c hay m/a q/uỷ từng tiếp xúc không hề ít.

Chỉ nhìn phản ứng lúc này của Hạ Đại Đảm, tôi hoàn toàn chắc chắn, hễ phản ứng của tôi bây giờ không như anh ta mong muốn, anh ta sẽ lập tức dùng cái kích trên tay, hệt như bảy năm trước, phang nát óc tôi.

“Sau đó thì sao, t.h.i t.h.ể được xử lý thế nào?” Tôi hỏi.

Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, dường như không hài lòng với vẻ mặt chẳng chút sợ hãi nào của tôi.

“Bắt buộc phải kể chi tiết đến vậy sao?”

“Nếu anh thật sự muốn ra khỏi đây thì không được giấu giếm bất cứ điều gì, phải kể ngọn ngành từ đầu đến cuối cho tôi.” Tôi nhấn mạnh thêm lần nữa.

“Được.”

Hạ Đại Đảm lại tiếp tục kể.

Thật ra những chi tiết của ngày hôm đó tôi nhớ không còn rõ ràng nữa.

Tôi chỉ biết, đợi đến khi tôi hoàn h/ồn lại, hai cái x/á/c, bao gồm cả con ch.ó bị tôi đ/ập c.h.ế.t, đều đã được tôi vác lên xe.

Xe của tôi là xe tải lớn bốn chỗ, không gian bên trong đặt hai cái x/á/c vào vẫn dư sức.

Tôi nhét cả ông cụ và đứa trẻ vào băng ghế sau, dùng thùng các-tông đậy kín lại.

Thật ra làm xong tất cả những việc này tôi đã gần như kiệt sức, mớ óc của ông cụ đ/ập vào mắt khiến tôi bị kích động rất mạnh.

Nhưng vì cuộc sống, tôi bắt buộc phải giải quyết.

Tôi cởi quần áo ra, tìm bộ đồ thay giặt trên xe, lại dùng mấy chai nước suối, lau sạch vết m.á.u trên người.

Tất cả những việc này, tôi hoàn toàn làm theo bản năng.

Tôi cố c.ắ.n răng gượng gạo, chở đất cát đến công trường.

Khoản n/ợ v/ay của tôi vẫn còn sờ sờ ra đó, thời gian giao hàng không thể chậm trễ được.

Nhưng sau khi tôi đến công trường, một người anh em bình thường khá thân với tôi ngửi thấy mùi m.á.u tanh trên người tôi.

Nói đến đây, Hạ Đại Đảm khẽ khựng lại một chút.

Giống như nhớ lại chi tiết nào đó, biểu cảm trên mặt anh ta liền biến đổi.

“Anh bị phát hiện rồi sao?” Tôi hỏi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhà bên càng đập cửa dữ, tôi càng hái ra tiền.

Chương 9
Chuyển đến nhà mới, nào ngờ lại gặp phải hàng xóm kỳ quái suốt ngày đêm mở tiệc ầm ĩ trên lầu. Không chỉ thường xuyên tìm cách chọc tức tôi, hắn còn đập cửa nhà tôi mỗi đêm, phá tan giấc ngủ ngon. Tôi bình tĩnh mở live stream, trực tiếp tuyển dụng các nhà sản xuất cửa chống trộm cùng thành phố. Quả nhiên, khi buổi phát sóng độc đáo của tôi trở nên viral, vô số công ty đã chủ động liên hệ: "Chị ơi, cửa nhà em làm từ vật liệu composite cấp quân dụng, chống va đập tuyệt đối, còn hỗ trợ giao hàng tận nhà và lắp đặt miễn phí. Chị muốn dùng thử tối nay không?" "Chỉ cần hắn đập cửa một lần trên live stream, công ty chúng em sẽ trả chị 1000 tệ phí quảng cáo. Nếu hắn làm méo cửa, cứ sâu 1 cm chúng em đền chị 10.000 tệ!" Nỗi sợ bị đập cửa chẳng thấm vào đâu so với niềm vui kiếm nghìn tệ dễ như trở bàn tay. Giờ thì đổi lại, hàng xóm mới là người sốt ruột.
Báo thù
Hiện đại
Sảng Văn
0