Không biết đã bao lâu, tôi bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên.

"Thời Kha đâu rồi?"

Giản Ninh hỏi lớn: "Sở Kỳ, một mình anh đến đây à?"

Qua khe hở, tôi thấy Sở Kỳ thong thả đặt chiếc vali xuống đất, hai tay giơ cao đầu hàng.

"Thời Kha đâu?"

Giản Ninh ngẩng cằm ra hiệu, tôi bị lôi lên như con gà con, ném thẳng trước mặt Sở Kỳ.

Nhờ mấy năm ăn chơi không bị cận thị, tôi thấy rõ vẻ sát khí thoáng qua trên mặt Sở Kỳ khi hắn nhìn thấy vết bầm trên má tôi.

Đừng hỏi sát khí là gì, khi biết Tư Tuyền dạy tôi cách xin lỗi mà đứa con gái nào cũng dùng, tôi cũng từng lộ ra ánh mắt muốn gi*t hắn.

Tôi cho đó chính là sát khí.

Giản Ninh lại cười gằn như mụ phù thủy trong phim, tôi lo thế giới này sắp bị hắn thống trị. Không ngờ hắn xộc tới kéo tôi khỏi tay gã đàn ông, ném về phía Sở Kỳ.

"Tôi đổi ý rồi. Ban đầu chỉ muốn Sở Kỳ biến khỏi thế gian, nhưng Thời Kha... anhkhiến tôi buồn nôn quá. Hai người sống đã là một cặp, vậy ch*t cũng nên thành đôi nhé!"

Vừa dứt lời, hắn định ra lệnh xử tử chúng tôi.

Trong gang tấc, những thùng hàng chất đầy bến tàu đột nhiên rung lắc.

Giản Ninh hoảng hốt liếc Bạc Uẩn, một gã đàn ông g/ầy gò r/un r/ẩy lên tiếng:

"Toàn hàng cấm chúng ta dùng để vu khống nhà họ Thời, sao tự nhiên động đậy được?"

Các khoang hàng đồng loạt mở tung từ bên trong. Những người ẩn náu bước ra chỉnh tề, nhanh chóng hình thành vòng vây.

"Không được cử động! Chúng tôi là cảnh sát!"

Sở Kỳ nhìn Giản Ninh bằng ánh mắt dành cho kẻ đã ch*t:

"Tôi đã nói rồi các người không với tới nửa phần lợi ích ở bến cảng. Giờ tôi c/ắt hết những bàn tay nhúng chàm của các người."

Khi Giản Ninh và Bạc Uẩn buông vũ khí, tôi thở dài:

"Giờ phút sinh tử, vẫn phải tin các chú cảnh sát thôi."

Sở Kỳ vòng tay qua eo tôi, ngón tay xót xa chạm vào vết sưng trên má:

"Còn có anh nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Được đại lão nhận nuôi, tôi gả cho thiếu gia tàn tật

Chương 6
Đại gia Vịnh Thị đến trại trẻ mồ côi để chọn lựa nhân tài. Khi đến lượt tôi kiểm tra thì ông ấy có việc đột xuất phải rời đi. Trước khi đi, Ôn Ngự liếc nhìn tôi một cái, nhàn nhạt nói: "Đứa này đạt." Kết quả là đón về nuôi mấy tháng mới phát hiện ra tôi là một đứa ngốc. Mười mấy năm trôi qua, những đứa trẻ khác đều đã trở thành những tinh anh ưu tú, phân bố ở khắp các lĩnh vực. Còn tôi thì vô tình gây ra không ít rắc rối. Ngay lúc tôi đang cảm thấy tội lỗi vì bản thân vô dụng, thì nghe thấy giọng nói dò xét vang lên từ phòng khách: "Thế lực nhà họ Hình vô cùng lớn, vừa hay chân của Hình đại thiếu gia mới bị hỏng cách đây không lâu, hôn ước cũng hủy rồi, Ôn tổng, nếu có thể để Tiểu Bát gả qua đó..." Lời còn chưa dứt, đã bị Ôn Ngự ngắt lời: "Ông còn muốn tôi kết thêm kẻ thù nữa sao?" Còn tôi thì mắt sáng rực lên, kích động thốt lên: "Ba, con gả! Người con muốn gả chính là anh ấy!!"
Hiện đại
Chữa Lành
Ngôn Tình
0
Dương Dương Chương 7