Ngày hôm sau lúc Thời Tố Diễm trở về, đột nhiên gọi tôi lại.
"Hạ Nhiễm," anh hỏi: "Tay cậu bị thương ở đâu?"
Không hiểu tại sao anh lại đột nhiên hỏi như vậy, nhưng tôi vẫn thành thật trả lời: "Cổ tay hơi bị bong gân, bây giờ đỡ nhiều rồi anh ạ."
Sau đó liền thấy anh không nói một lời bước tới.
Đưa cho tôi một tuýp th/uốc mỡ: "Bôi cái này vào, sẽ tốt hơn."
Tôi nhận lấy, trong lòng khẽ lay động.
Tài nguyên y tế thời mạt thế rất khan hiếm, mặc dù anh là dị năng giả cấp S, nhưng chỉ vì một câu nói tùy miệng của tôi mà anh mang th/uốc mỡ về cho tôi, điều này vẫn khiến tôi rất ngạc nhiên.
"Cảm ơn anh, làm phiền anh quá."
Tôi chân thành cảm ơn anh.
Sau đó dưới ánh mắt dõi theo của Thời Tố Diễm, tôi mở tuýp th/uốc định bôi.
Tôi khựng lại, chợt nảy ra một ý.
Vết thương ở trên tay, tự bôi th/uốc cũng khá bất tiện.
Chương 6:
Hơn nữa từ lúc quen biết đến giờ, Thời Tố Diễm đối xử với tôi khá tốt, vậy thì thưởng cho anh ấy một chút điểm tâm đi.
Thế là tôi trễ đuôi mắt xuống, nhìn anh với vẻ đáng thương, nhẹ nhàng hỏi: "Anh ơi, em tự bôi không tiện lắm, anh có thể giúp em được không?"
Đáy mắt Thời Tố Diễm khẽ sững lại, rũ mắt nhìn cổ tay trắng ngần tôi đưa lên, yết hầu hơi trượt lên xuống một cách vô hình.
Trầm giọng: "Được."
Những đầu ngón tay khô ráp nhưng mang theo hơi ấm phủ lên vết thương của tôi, xoa đều lớp th/uốc mỡ ẩm ướt, mát lạnh.
Động tác của Thời Tố Diễm rất nhẹ nhàng, gần như là cẩn thận một cách dè dặt.
Chỗ tiếp xúc sinh ra hơi nóng.
Khiến trái tim tôi khẽ r/un r/ẩy.
Anh thực sự đang bôi th/uốc rất nghiêm túc, đến khi th/uốc mỡ trên vết thương đã tản đều, anh không dừng lại thêm mà liền thu tay về.
"Sáng trưa tối mỗi buổi một lần," anh nói: "Nếu tôi có ở nhà, tôi sẽ bôi giúp cậu."
Rõ ràng bình thường lời ngon tiếng ngọt nào cũng có thể dễ dàng buông ra, vậy mà lúc này tôi lại chẳng biết phải nói gì.
Tôi khẽ đáp: "Vâng ạ."