Phương Thiện dẫn chúng tôi đến chỗ ở. Suốt đường đi, tôi cúi mặt nghiên c/ứu mấy ký hiệu trong tay. Nhìn như mấy vòng tròn chồng chéo vô trật tự, hoàn toàn không hiểu gì cả. Quả thật nghề nào nghiệp nấy, tôi thở dài cất mảnh giấy vào ng/ực, đặt hết hy vọng vào ngôi cổ m/ộ phía trước.

"Tiến sĩ Phương, chị gái cô gặp nạn thế nào?"

Phương Thiện im lặng nhìn ra cửa sổ. Tới khách sạn, tài xế nhiệt tình xách hành lý rồi tranh thủ nói nhỏ: Chị gái Phương Thiện đã thành người thực vật.

"Nghe nói chị ấy mới đi vài bước vào đường hầm m/ộ, lập tức ngất đi, đến giờ vẫn bất tỉnh. Bản thân tiến sĩ Phương còn kỳ quái hơn, người ta bảo cô ấy khụ khụ..."

Thấy Phương Thiện bước vào, tài xế gi/ật mình ho hắng mấy tiếng, vội vã bỏ vali chạy mất.

"Mọi người nghỉ ngơi đi. Sau bữa trưa, tôi sẽ dẫn các vị đến cổ m/ộ."

Phương Thiện đi rồi, Triệu Tư Tư lăn ra giường ngay: "Tiểu Ngôn, rót cho chị ly nước, người ta mệt không nhấc nổi tay chân rồi."

Giang Hạo Ngôn: "Chị vô dụng quá! Còn đòi đi theo làm gì?"

Triệu Tư Tư liếc mắt về phía Lâm Tân, cãi bướng: "Liên quan gì đến mày? Chị đây đi theo Đại sư Kiều học lỏm vài chiêu!"

Tôi đ/au lòng lấy từ túi ra lọ Âm Dương Thủy nhỏ: "Mỗi người một ngụm, uống xong sẽ có sức ngay."

Âm Dương Thủy: "Âm thủy" chỉ nước ngầm chưa từng thấy ánh mặt trời. "Dương thủy" theo cổ phương là nước mưa chưa chạm đất. Âm Dương hòa hợp có thể trừ tà diệt m/a, phá giải tà khí, cũng tạm thời áp chế trùng thuật trên người chúng ta.

"Một ngụm hai vạn nha, chuyển khoản trước cho tôi."

Uống xong Âm Dương Thủy, mọi người quả nhiên hạ sốt, người lại sảng khoái. Lâm Tân nhìn chai nước khoáng trong tay tôi, mặt mũi nghi hoặc:

"Chẳng khoa học chút nào, trong này là chất kí/ch th/ích đúng không?"

Tôi trợn mắt không thèm đáp, bảo mọi người chuẩn bị đồ đạc lên đường.

Cổ m/ộ cách chỗ nghỉ không xa, đi xe khoảng hai mươi phút là tới. M/ộ nằm giữa rừng rậm, gần đó có con sông uốn khúc tạo thành hình chữ "Khiếu".

Tôi lập tức nhíu mày.

Trong phong thủy, đây gọi là "Thiên Chử Địa". Nước sông thẩm thấu vào m/ộ, qu/an t/ài nhanh mục, tuyệt đối không thể táng người.

Cổng m/ộ đào một đường hầm, dựng cả trạm bảo vệ chỉn chu. Chúng tôi xuất trình thẻ công tác, bảo vệ vẫy tay cho vào.

Giang Hạo Ngôn cầm đèn pin đi đầu. Phương Thiện theo sát sau, tôi vội kéo cô lại:

"Trưa nay tôi nhận điện thoại của giáo sư Chúc. Ông ấy dặn không cho cô vào. Cô đứng đợi ở đây đi."

Phương Thiện lắc đầu, nở một nụ cười kỳ quái hướng về phía tôi:

"Chị tôi vẫn ở trong đó. Tôi phải đưa chị ấy về nhà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đom Đóm Mây

Chương 6
Tại yến tiệc ngắm hoa, thế tử Vĩnh Định Hầu nhặt được chiếc trâm cài của đích nữ Thừa tướng đánh rơi. Trưởng công chúa hứng khởi muốn làm mai cho hai người họ. Ta lặng lẽ tiến lại gần xem náo nhiệt, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ: 【Đến rồi, đến rồi! Hiện trường định tình của tiểu thư và thế tử đây rồi!】 【Hừ hừ, thực ra tiểu thư là người trọng sinh trở về, đối mặt với lời làm mai của Trưởng công chúa, nàng kiên quyết khước từ. Đời này, nàng quyết không làm tấm khiên chắn cho chân ái của thế tử nữa.】 【Thế tử thấy tiểu thư từ chối, liền nói dối rằng chân ái của mình là Hoa Vân Huỳnh, rồi rước nàng ta vào phủ.】 【Đúng vậy, đúng vậy, kết quả không ngờ lại rước về một con cọp cái, ngày ngày bị Hoa Vân Huỳnh bạo hành, gã tra nam này không chịu nổi, bắt đầu con đường truy thê hỏa táng tràng. Kết quả tiểu thư sự nghiệp thành công rực rỡ, căn bản không cần đàn ông, vả mặt gã tra nam đau điếng, xem mà hả dạ vô cùng!】 Ta hít một hơi khí lạnh, sao chuyện này lại liên quan đến ta? Liền lắc đầu thở dài: "Thẩm tiểu thư vốn ngưỡng mộ bậc anh hào như Quán Quân Hầu, thế tử Vĩnh Định Hầu... chậc chậc, vẫn còn kém xa." "Tương Vương hữu mộng, Thần Nữ vô tâm, thật đáng tiếc thay."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1
Cẩm Đường Chương 5
Thu Lê Chương 6