Chu Cẩn Ngôn không lập tức nhận, mà nhướn mày.
“Sao lại cho tôi ăn nữa?”
“Dạ!”
Tôi nhìn anh ấy chằm chằm, đôi mắt sáng ngời như muốn chiếu ánh sáng tốt bụng l/ột sạch Chu Cẩn Ngôn.
Chu Cẩn Ngôn ho nhẹ một tiếng.
“Cảm ơn.”
Khi anh ấy giơ tay định lấy, tôi vô thức dùng tay cọ nhẹ vào tay anh ấy để thể hiện sự thân mật.
Bị tập kích bất ngờ, Chu Cẩn Ngôn sửng sốt một chút, rồi rút tay lại.
“Tô Đồ, cậu thích cọ người khác sao?”
“Chỉ là thói quen cá nhân của em thôi~”
Tôi nhìn “bãi cỏ xanh hình người — hạng sang V.I.P” của mình, rồi cẩn thận giải thích.
Chu Cẩn Ngôn thở dài:
“Được rồi, cứ theo ý em đi.”
Tôi nghiêng đầu, không hiểu ẩn ý trong mắt anh ấy.
Nhưng nghĩa đen thì tôi hiểu.
Anh ấy không ngại tôi lại gần!
Yeah, mối qu/an h/ệ của chúng tôi đã thân thiết hơn rất nhiều, cố lên tình yêu!
Sau khi xe buýt bắt đầu di chuyển, tôi lấy ra một hộp đựng khác từ cặp.
Bên trong có hai củ cà rốt sạch, tôi đặc biệt nhờ dì Thỏ ở căn tin chuẩn bị.
Tôi lấy một củ ra và bắt đầu gặm.
“Nhồm.”
Tôi cắn một miếng lớn, má phồng lên rõ rệt.
Ngon!
Miệng con người lớn hơn miệng thỏ rất nhiều, tôi rất thích cảm giác đầy thức ăn.
Sau đó tôi phát hiện Chu Cẩn Ngôn đang nhìn chằm chằm vào tôi, hình như còn đang cười tr/ộm.
Tôi ăn thêm một lúc.
Tôi tưởng anh ấy cũng muốn ăn, nên đưa củ cà rốt còn lại cho anh.
“Em cho anh đấy!”
Chu Cẩn Ngôn lắc đầu, cười càng vui vẻ hơn.
“Tô Đồ, có lúc tôi cảm thấy em thật giống một con động vật nhỏ.”
Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại nói vậy.
Sau đó, Chu Cẩn Ngôn chậm rãi nói:
“Giống như một chú thỏ ngốc, không hiểu nhiều về thế giới, thích ăn cỏ và cà rốt, cũng thích cọ vào người tốt với nó.”
…
Tôi dùng lực đ/è cái đuôi thỏ đang r/un r/ẩy dưới mông.
Hoảng. Rất hoảng.
Đang định cãi lại thì Chu Cẩn Ngôn nói tiếp:
“Nhưng con thỏ này có chút không ngoan, em đừng cư xử như vậy nữa nhé.”
Khi nói câu này, Chu Cẩn Ngôn chạm vào chiếc mũi vẫn còn hơi sưng của mình, rồi cười khẽ.
Tôi gật đầu trong áy náy, rồi cúi đầu tiếp tục ăn cà rốt.
Tôi là bé thỏ ngoan, chú thỏ đó tất nhiên không phải tôi đâu~
Đến được vườn thực vật, tôi cảm thấy bản thân vẫn có thể ăn thêm nhiều bó cỏ lớn nữa. Vui vẻ~
Giáo sư giải thích về các kiến thức chuyên môn cho chúng tôi, sau đó bọn tôi được phép tham quan tự do và nghiên c/ứu những gì bản thân cần.
Tôi nhìn Chu Cẩn Ngôn bị địch bao quanh tứ phía, như Đường Tăng lạc vào Nữ Nhi Quốc. Tôi là thỏ ngọc đáng yêu của chị Hằng Nga chứ không phải Tôn Ngộ Không, nên tất nhiên… xách hàng chạy đi ăn cỏ.
Cỏ ơi, cỏ ơi, anh tới đây!
Tôi tìm thấy một khu vực không có người, đương nhiên camera giám sát cũng không quay tới, lại còn phát hiện một bụi chuối.
Hê hê…
Thầm lặng bứt một quầy chuối, nhom nhom, đuôi thỏ đung đưa thoải mái.
Cảm giác phê tới nóc.
Con người hai chân làm tốt lắm!
Hương vị này còn ngon hơn cả chuối trong rừng của tôi.
Nhồm!
Quả này vừa dài vừa thơm, chua chua ngọt ngọt như dâu ấy!
Nghe nói trong xươ/ng rồng có nước tinh khiết!
Phụp— É é, mặn quá!
Gai đ/âm vào đuôi! É é!
Rột rột uống được một chút, tôi nhắm tới bãi cỏ bồ công anh cách đó không xa.
Bên dưới những bông hoa trắng muốt là những cuống lá đầy đặn.
Tôi nuốt nước miếng, vui vẻ chạy tới.
Kết quả là một nhóm trẻ con tham quan ở khu vực khác bất ngờ xuất hiện, tụi nhỏ chơi đùa ngay quanh đó.
Tôi giả bộ bản thân chỉ đi ngang qua, mắt nhìn thẳng, đuôi trong quần héo bẹp.
Mấy em mau đi đi, không thì lát bạn cùng lớp đi ngang qua thì anh làm sao mà tác nghiệp được!
Cuối cùng, sau khi đợi mấy “mầm non tương lai” đi hết, tôi lập tức duỗi tay lén bứt bông bồ công anh đẹp nhất, b/éo nhất.
Vừa định há miệng đớp thử—
Tay tôi bị nắm ch/ặt.
Sắp tới miệng rồi mà! Hu hu!
Tôi bối rối ngẩng đầu lên.
Chu Cẩn Ngôn đang cúi xuống nhìn tôi, vẻ mặt khó hiểu.
“Tô Đồ, em còn có sở thích ăn cỏ thật sao?”
“Pikachu?”
Con thỏ không kêu Pikachu, á á á, thỏ của Hằng Nga lăn lộn
Trong lòng tôi kéo còi báo động.
Bị ai nhìn thấy cũng khó giải thích rồi, sao cứ phải là Chu Cẩn Ngôn vậy?
Tôi cố gắng phủ nhận:
“Không phải đâu, em chỉ ngửi thử thôi.”
“Miệng của em ngửi thấy mùi?”
Chu Cẩn Ngôn cười khẩy, ánh mắt đen đầy vẻ “biết rồi còn giả”.
Biết vậy nói “li/ếm thử” cho rồi.
Chớp mắt giả bộ ngây thơ, tôi nảy ra một ý tưởng táo bạo.
“Chu Cẩn Ngôn, anh không hiểu đâu, đây là cách mà ngành của tụi em đá/nh giá thực vật.”
“Hử?”
“Đúng vậy, bằng cách này tụi em có thể hiểu rõ hơn về thực vật.”
Tôi gật đầu chắc nịch, ánh mắt tràn đầy chân thành.
Tin em điiiii~
Có lẽ anh ấy — một sinh viên khoa Thể dục — thật sự không hiểu mấy cái kiến thức này, nên chỉ “ồ” một tiếng rồi để tôi… “ngửi tiếp”.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì—
Chu Cẩn Ngôn lại ngồi xổm xuống bên cạnh tôi.
Sau đó…
Sau đó anh ấy gi/ật luôn bông bồ công anh b/éo từ tay tôi.
Và giả vờ… chuẩn bị ăn.
?
??
???
Anh cư/ớp của em?!
Tôi nắm lấy tay anh ấy, kinh ngạc:
“Sao anh lại ăn nó?!”
Chu Cẩn Ngôn lắc lắc bông bồ công anh, nghiêng đầu nhìn tôi, mắt cong cong:
“Không phải em nói ăn để đá/nh giá sao?”
Tôi mím môi.
Thỏ có thể ăn cỏ để sống… vậy thì con người chắc cũng ăn được.
Biết đâu còn có tác dụng chữa b/ệnh thì sao.
Thế là tôi buông tay, háo hức nhìn anh ăn thử.
Chu Cẩn Ngôn… thật sự ăn.
Ăn xong, anh bình luận rất bình thản:
“Cũng bình thường.”
Tôi khịt mũi, không vui.
Nói nhăng nói cuội, dám bình luận ẩm thực trước mặt nhà giám định. Con người mà cũng muốn m/ua rìu qua mắt thỏ sao, ngốc nghếch.
Sau chuyến tham quan vườn thực vật, giáo sư đưa chúng tôi trở lại trường.
Cỏ đối với thỏ chúng tôi cũng giống như oxy đối với con người.
Thế là sau khi ăn “buffet” no đủ, tôi ngồi trên xe ngủ gật.
Người thiết kế cái ghế xe buýt này chắc gh/ét thỏ và bản thân mình lắm.
Tôi chỉ ngủ được một lúc, đầu sưng một cục nhỏ, gáy thì mỏi.
Nghiến răng, thỏ muốn cắn nhà phát minh xe.
Chu Cẩn Ngôn ngồi bên cạnh tôi đột nhiên trầm giọng hỏi:
“Buồn ngủ sao?”
“Dạ.”
Tôi nhìn anh ấy đáng thương, rồi ánh mắt vô thức rơi xuống đùi Chu Cẩn Ngôn.
Muốn biến thành thỏ, lăn lộn trên “cỏ hạng sang” quá.
Thế thì ai đọc lại tôi chứ~
Chỉ là đáng tiếc, lăn một hồi chắc tôi thành bảy món mất.
Đời thỏ khó khăn.