Bạn thân tôi - Giang Ngưng, trong lúc đi dạo phố đêm đã chứng kiến cảnh xảy ra án mạng.

Theo lời cô ấy kể, lúc đó phố đêm đông đúc nhộn nhịp, không khí vô cùng sôi động. Đột nhiên từ đám đông lao ra một cô gái toàn thân dính đầy m/áu, khiến mọi người hoảng hốt lùi lại.

Sau đó cô ta ngã xuống đất và ch*t ngay tại chỗ.

Mãi đến khi nạn nhân đã gục xuống, Giang Ngưng lại gần xem mới phát hiện cô gái hoàn toàn trần truồng, chỉ vì quá nhiều vết thương nên m/áu đã nhuộm đỏ cả làn da.

Kinh t/ởm nhất là phần mông cô bị khắc một từ bằng d/ao: "bitch!"

Thế là Giang Ngưng xui xẻo về nhà gặp á/c mộng suốt đêm.

Hôm sau vừa đỡ hơn chút, cô ấy liền lên mạng xem tin tức.

Có người đào ra được thông tin nạn nhân là học sinh trường trung cấp nghề, bình thường đã không "an phận". Tuổi còn nhỏ đã có bạn trai, cách ăn mặc cũng khá hở hang.

Giang Ngưng tức gi/ận không nhịn nổi bèn bình luận: [Em ấy dù gì cũng mới chỉ mười mấy tuổi thôi! Hơn nữa ăn mặc hở hang cũng không đáng bị gi*t chứ!]

Kết quả là cô bị cả đám chế nhạo.

[Này, đến lúc này rồi mà còn lo cái đấy à? Đừng có nói với bọn tao, đi nói với hung thủ ấy.]

[Để bảo vệ quyền lợi của mấy bạn, tôi ủng hộ bạn mặc đồ hở hang ra đường dạo chơi.]

Kèm theo đó là hình ảnh bộ đồ hở hang mang ý đồ khiêu khích.

Thế là đụng phải ổ bi/ến th/ái rồi.

Phía dưới nhanh chóng xuất hiện vô số hình ảnh quần áo phản cảm.

[+1, bọn mình có thể góp tiền m/ua đồ cho bạn đấy]

[Bạn có dám dùng mạng sống để bảo vệ tự do ăn mặc không?]

[......]

Thậm chí có người còn đăng tải ảnh cô tại hiện trường lúc đắp áo cho nạn nhân.

[Cẩn thận đấy, đừng để hung thủ để ý đến]

Giang Ngưng suýt nữa gục ngã trước làn sóng b/ạo l/ực mạng vô cớ này.

Cô lập tức xóa hết ảnh trên mạng xã hội, vừa khóc vừa sụt sịt ở nhà tôi: "Họ có còn là con người nữa không, sao có thể phấn khích như vậy được..."

Tôi lơ đễnh nghịch máy tính, ngẩng đầu liếc nhìn cô ấy. Không biết an ủi thế nào... chi bằng tìm việc cho cô làm.

"Tớ đói, muốn ăn phở"

Giang Ngưng: "Ừ"

Cô ấy vừa nức nở vừa đi nấu phở cho tôi.

Tôi đang xem ảnh hiện trường, là bản không che mã lưu lại trước khi nền tảng kiểm duyệt.

Những vết thương trên người cô gái chằng chịt, toàn là tổn thương do tác động vật lý, tập trung nhiều ở phần thân trên, hầu hết là vết thương vì bị hành hạ. Phần dưới cơ thể lại tương đối nguyên vẹn, thậm chí không có dấu vết bị trói buộc.

Nguyên nhân t/ử vo/ng... nhìn lượng m/áu chảy nhiều như vậy, không khó đoán, khả năng cao là mất m/áu quá nhiều. Hung thủ loại nào lại trói tay mà không trói chân để nạn nhân chạy trốn?

"Có lẽ cô ấy không tự chạy ra..." Tôi lẩm bẩm.

Giang Ngưng ngoảnh lại với giọng còn đẫm nước mắt: "Hả?"

"Mấy vết c/ắt tĩnh mạch này còn khá mới, hình như có người cố ý rạ/ch cho m/áu chảy rồi thả cô ấy chạy ra..."

Giang Ngưng r/un r/ẩy: "Hả???"

Tôi khẽ nhếch mép: "Đây có lẽ là hiện trường vứt x/á/c. Chỉ có điều, hắn chọn cách vứt x/á/c khá đặc biệt."

Đúng là thiên tài, dùng cách này kéo dài quá trình s/át h/ại để tối đa hóa khoái cảm gi*t người.

Nạn nhân rõ ràng đã nghĩ mình có thể trốn thoát. Nhưng tình trạng mất m/áu quá nhiều đã định đoạt số phận của cô.

Quá trình từ hy vọng đến tuyệt vọng của con mồi chắc chắn khiến hắn thỏa mãn hơn nữa.

Hắn quả thật rất biết cách làm hài lòng bản thân.

Giang Ngưng bưng bát phở đến: "Vậy... cảnh sát Tiết có bắt được hung thủ không?"

Cảnh sát Tiết chính là anh trai tôi - Tiết Thương Tùng aka trưởng phòng Kỹ thuật Hình sự Sở Công an, cũng là kỹ thuật viên chính khám nghiệm hiện trường vụ này.

"Với họ mà nói, đây sẽ là trận chiến khó nhằn."

Loại hung thủ này cực kỳ tự tin.

Người khác phạm tội vứt x/á/c đều lén lút, hắn lại cố tình phô trương. Điều này chứng tỏ hắn ám ảnh với cơ quan thực thi pháp luật, chắc chắn đã bày nhiều bẫy để chơi đùa với cảnh sát. Nói khó nghe hơn thì cảnh sát cũng chỉ là một mảnh ghép trong trò chơi của hắn.

Giang Ngưng lại rơi nước mắt: "Loại người này..."

Tôi xoa xoa gáy cô ấy: "Thôi đừng khóc nữa, nhất định sẽ bắt được hắn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
3 Chó cắn mẹ Chương 8
4 Biến thái Chương 11
6 Bình an vô sự Chương 7
7 Đứa trẻ già Chương 15
8 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
11 Nữ Vượn Chương 7
12 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 460: Hoạt sát cường giả

Mới cập nhật

Xem thêm