Anh ta tiến lên một bước: "Nói vậy là, hai người đã tiến xa đến bước đó rồi sao?"
Tôi mím môi, không nói gì.
"Cô thích hắn ta ở điểm nào?" Tiêu Hoài dường như càng tức gi/ận hơn, anh ép sát về phía tôi, giọng điệu lạnh lùng gần như mỉa mai: "Chỉ vì hắn ta hay táy máy tay chân với cô à?"
Tôi bất đắc dĩ phải lùi lại vài bước, khuôn mặt vì x/ấu hổ và tức gi/ận mà đỏ bừng.
Đột nhiên tôi nhớ lại năm ấy, bản thân tôi lúc đó ôm ấp một mối tình đơn phương chua xót, không biết có nên tỏ tình với anh hay không. Thật vất vả mới gom góp được chút dũng khí, vậy mà lại phải tận mắt chứng kiến một Tiêu Hoài luôn sạch sẽ thanh cao, không để ai vào mắt trong lòng tôi, đang cúi đầu hôn một cô gái dưới gốc cây ngô đồng bên ngoài trường.
Giây phút ấy, thế giới của tôi sụp đổ.
Tay anh đặt lên vai cô gái đó, đôi mắt nhắm lại, vẻ mặt tuy hờ hững nhưng lại rất dịu dàng.
Đó là lần đầu tiên tôi nếm trải thứ cảm xúc mang tên gh/en tị, cũng là lần đầu tiên tôi cảm thấy tự ti mặc cảm.
Chưa chắc anh đã thích cô gái đó đến thế, phần nhiều có lẽ chỉ là sự tò mò về tình cảm nam nữ trong thời kỳ nổi lo/ạn. Nhưng cảnh tượng đó đã cho tôi hiểu ra rằng, anh sẽ không bao giờ đối xử với tôi như vậy.
Trong mắt anh, tôi thậm chí còn chẳng được coi là một người phụ nữ.
Đã như vậy, anh lấy tư cách gì mà lại tức gi/ận khi có người đàn ông khác hôn tôi?
Tôi ngẩng đầu nhìn anh: "Đúng vậy, tôi thích anh ấy, nên tôi bằng lòng để anh ấy hôn."
Giữa mùa hè oi bức, tôi mặc một chiếc áo phông form rộng, thân dưới là chiếc quần đùi màu xám, vừa vặn bị vạt áo phông che khuất.
Tiêu Hoài tóm lấy bờ vai tôi, bàn tay dán sát vào lưng tôi rồi luồn vào trong áo, khiến tôi khẽ rùng mình một trận.
Tôi là một người rất nh.ạy cả.m, chỉ cần bị nắn bóp lòng bàn tay thôi cũng đã khiến tôi đỏ mặt tim đ/ập nhanh, giờ phút này hơi thở dường như cũng ngừng lại.
Anh đặt tay lên hàng khuy áo Iót của tôi, chằm chằm nhìn vào mắt tôi và nói: "Diêu C/âm, đây là điều cô muốn sao?"
Tôi không thể tin nổi, mạnh bạo đẩy anh ra: "Tiêu Hoài, anh đi/ên rồi."
Tiêu Hoài im lặng nhìn tôi, màu mắt từng chút một xám xịt đi.
Chương 8:
Đồ đạc đã dọn dẹp hòm hòm, ngày chuyển nhà, Giang Lân cũng đến giúp tôi.
Nhìn thấy anh cầm bức ảnh thời trung học của tôi lên nghiên c/ứu, tôi vội vàng giấu đi.
"Ảnh hồi cấp hai của em, Gia Gia cho anh xem rồi." Anh cong môi: "Ừm, tóc ngắn trông rất đẹp trai."
"Nói bậy, nếu em cứ như thế anh còn thích em không?"
Anh trầm ngâm một lát: "Giới tính không đổi là được."
"……"
Hành lý lần lượt được nhân viên chuyển nhà khuân đi hết, tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng trống rỗng lần cuối.
Lúc trước tôi vì Tiêu Hoài mà đến thành phố này, giờ đây lại vì Giang Lân mà ở lại.
Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị rời đi, cửa nhà Tiêu Hoài mở ra.
Quầng mắt anh thâm quầng, dường như đã không được nghỉ ngơi tử tế cả đêm, anh cất giọng chậm rãi gọi tên tôi: "Diêu C/âm."
Anh không để tâm đến Giang Lân đang đứng phía sau tôi, đưa tay nắm lấy cổ tay tôi: "Đừng chuyển đi, được không?"
Đây là sự hạ mình hiếm hoi của anh.
Tôi không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này như thế nào nữa.