[Đam mỹ] Trai Thẳng Nhưng Là Incubus

Chương 11

02/12/2024 11:35

11.

Đây là ngày sinh nhật đầu tiên tôi trôi qua trong thế giới tiểu thuyết này.

Cho nên khi Cố Quân Hàn hỏi ước nguyện sinh nhật của tôi là gì, tôi suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: "Chúng ta lên đỉnh núi ngắm hoàng hôn nhé."

Tôi vẫn chưa từng ngắm trọn vẹn một buổi hoàng hôn nào trong thế giới này.

Đối với yêu cầu của tôi, lúc nào Cố Quân Hàn cũng đồng ý không chút do dự.

Khi tôi đang đứng trước cổng trường, mở bản đồ trên điện thoại và chuẩn bị tìm đường lên núi.

Cố Quân Hàn bất ngờ đưa tôi một chiếc mũ bảo hiểm: "Lên xe đi, tôi đưa cậu đi."

Nhìn chiếc mũ bảo hiểm trong tay rồi ngắm chiếc Harley trước mặt.

"Đây là xe của cậu à?" Tôi ngập ngừng hỏi cậu ấy: "Tôi nhớ loại xe này hình như rất đắt mà..."

Hoàn cảnh gia đình của Cố Quân Hàn không giàu có lắm, sao cậu ấy có thể m/ua nổi chiếc mô tô đắt tiền này?

Cố Quân Hàn trả lời qua loa: "Xe này là của Lý Khải."

"Tôi đồng ý giúp cậu ta điểm danh nên cậu ta cho tôi mượn xe."

"Tôi biết cậu sẽ nói là không cần thiết đâu." Cậu ấy mỉm cười nhìn tôi: "Nhưng tôi muốn tổ chức sinh nhật cho cậu long trọng một chút."

Cậu ấy giúp tôi cài tốt mũ bảo hiểm.

Ngay khi tấm kính tối màu của mũ bao phủ tầm nhìn, tôi nghe thấy giọng nói ấm áp của cậu ấy vang lên trên đỉnh đầu.

Giọng cậu ấy nhẹ nhàng, pha chút vui vẻ.

"Xin mời lên xe, tiểu thọ tinh."

...

Khi chiếc Harley đến đỉnh núi, đúng lúc hoàng hôn.

Ánh chiều tà rực rỡ tráng lệ như một bức tranh sơn dầu.

Bỗng nhiên, Cố Quân Hàn quay lại nhìn tôi: "Tôi chợt nhớ ra, hôm nay vẫn chưa ôm cậu lần nào."

Cậu ấy giang hai tay ra hướng về phía tôi: "Không thì bây giờ, chúng ta ôm nhau một cái nhé?"

Ánh sáng vàng rực của hoàng hôn phủ lên người cậu ấy một lớp ánh sáng, giờ phút này nhìn cậu ấy quá đẹp, tôi có hơi ngại ngùng xua tay: "Thôi... không cần đâu."

Tôi vụng về tìm một cái cớ: "Tôi... tôi không mang tiền."

Cố Quân Hàn nghe tôi nói xong thì ngẩn người rồi nhẹ nhàng bật cười.

Ngay sau đó, cậu ấy tiến tới hai bước, ôm ch/ặt tôi vào lòng.

Thấy tôi ngỡ ngàng, cậu ấy ghé vào tai tôi, nói thì thầm: "Hôm nay là ngày sinh nhật của cậu, nên miễn phí."

Tôi do dự vài giây.

Tay của tôi chầm chậm nâng lên, thử ôm lại cậu ấy.

"Cố Quân Hàn." Tôi nói rất nghiêm túc: "Cậu làm ăn kiểu này sẽ thua lỗ đấy."

Cậu ấy cúi đầu xuống khẽ cười thở dài: "Vậy phải làm sao đây, cứ nhìn thấy cậu là tôi chẳng còn nguyên tắc gì nữa."

Trong ánh hoàng hôn, tôi ôm cậu ấy, nhịp tim bỗng chậm lại hai nhịp.

Không hiểu sao trong lòng tôi nảy sinh ra một suy nghĩ -

Toi rồi, tôi thật sự rất thích cậu ấy.

Cái ôm này kéo dài rất lâu, tôi nghĩ đã sớm vượt xa mười phút ngày thường.

Nhưng tôi và cậu ấy, chẳng ai buông tay cả.

Cho đến khi tia sáng cuối cùng của hoàng hôn sắp biến mất, không biết lấy can đảm từ đâu, cuối cùng tôi cũng không nhịn được lên tiếng.

"Cái đó..."

Tôi nghe thấy giọng mình, có hơi r/un r/ẩy, nhưng lại rất kiên định.

"Hửm?"

Cố Quân Hàn nghe tôi gọi mình liền lười biếng đáp lại.

Lúc này tim tôi đ/ập như trống trận.

Tôi muốn nói với cậu ấy, hình như tôi có chút thích cậu.

Tôi còn muốn nói với cậu ấy, chúng ta thử ở bên nhau có được không?

Nhưng ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Cố Quân Hàn c/ắt ngang câu nói chưa thành lời của tôi.

Cố Quân Hàn đành phải buông lỏng cánh tay đang ôm tôi ra, lấy điện thoại từ trong túi áo.

Tôi không nghe được giọng nói hay nội dung phía bên kia điện thoại của cậu ấy.

Nhưng tôi thấy biểu cảm của cậu ấy dần trở nên nghiêm túc.

Vài phút sau, cậu ấy cúp máy, gương mặt lộ vẻ buồn bã.

Nhưng cậu ấy vẫn cố gắng nở một nụ cười dịu dàng với tôi.

"Xin lỗi." Cậu ấy nói.

"Nhà tôi có chút việc, tôi phải về nhà một chuyến."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trương Vỹ bỗng nhiên mở to mắt, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn nhìn thân thể đẫm máu của mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười gằn. "Hai mươi năm! Rốt cuộc ta đã trở lại!" Không ngờ sau khi tự bạo Nguyên Anh, thần thức của hắn lại xuyên qua thời không, trở về thời điểm 20 năm trước. Lúc này, hắn vẫn còn là thiếu niên vô danh của Trương gia, tu vi chỉ ở tầng thứ ba Luyện Thể. "Kiếp trước ta vì tâm ma mà đạo tâm không vững, cuối cùng bị đám tiểu nhân hãm hại. Kiếp này..." Trương Vỹ nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào thịt, "ta thề sẽ đạp bằng Cửu Thiên, chém hết lũ gian thần!" Đột nhiên, một luồng khí lạnh băng giá tràn ngập kinh mạch. Trương Vỹ giật mình, trong lòng vui mừng khôn xiết: "Lẽ nào... Cửu U Hàn Thể? Không ngờ thể chất đặc thù này đã thức tỉnh sớm hơn một vạn năm so với tiền kiếp!" Hắn vội vàng ngồi xếp bằng, vận chuyển «Băng Phách Cổ Ma Công». Từng tia hàn khí như rồng xanh cuộn quanh thân thể, tẩy tân dịch tủy, cải tạo cốt tủy. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên trong phòng kín.

Chương 6
Khi hoàng tử lưu lạc dẫn quân vây hãm hoàng cung. Ta cùng Mạnh Lâm Khoát - vị hoàng đế xui xẻo đối diện ngồi, nâng chén rượu độc mời nhau. Chết rồi mới biết, cả ta lẫn Mạnh Lâm Khoát đều là phản diện trong kịch bản. Nữ chính lại chính là em gái thứ của ta. Ngay cả phụ mẫu cũng là người trong cuộc đứng về phía nàng. Ta tận tâm mưu đồ cho gia tộc. Cuối cùng lại thành kẻ ác bất chấp thủ đoạn. Đã vậy, kiếp này ta chọn buông xuôi. Đại ca đi ăn cỗ cưới lại lăn vào giường tân lang? Em gái thứ lén hẹn hò với tiểu đồng chuồng ngựa? Ta buông tay bĩu môi: "Con gái nội các gì hiểu chuyện này."
Cổ trang
0
Vãn Ngâm Chương 6