Xuân chia tay

Chương 9+10

19/09/2024 18:45

Chương 9

Lúc Lục Thiển tỉnh rư/ợu, phát hiện Cố Tự Bạch ngồi ở phía đối diện của cô ta.

Cả người anh vùi vào trong sofa, tay giữ đầu, dáng vẻ uể oải lại không chịu nổi gánh nặng.

Lục Thiển ngồi dậy, trong lòng cô ta tràn đầy cảm động và vui sướng: "Tự Bạch, anh trông em cả đêm sao?"

Cố Tự Bạch cúi đầu, tia sáng mờ mịt, mặt anh ẩn vào trong bóng tối, không thấy rõ nét mặt.

Một lúc lâu, Cố Tự Bạch thấp giọng nói: "Thẩm Đường mất rồi."

Lục Thiển sửng sốt trong nửa giây ngắn ngủi.

Tôi nhìn thấy rõ ràng, trong ánh mắt của cô ta hiện lên vẻ vui sướng mãnh liệt, đó là sự vui sướng sau nỗi chờ đợi dài lâu khi bản thân mình dày công tính kế, cuối cùng cũng biết được sự thành công của bản thân.

Nhưng cũng vẻn vẹn nửa giây, cô ta liền mở to hai mắt, che miệng mình lại: "Cái gì? Nhất định là già.."

"Là thật đó."

Cố Tự Bạch nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, giọng nói khàn đặc: "Anh liên hệ bên phía cảnh sát rồi, bọn họ phát hiện th* th/ể cô ấy trong nhà dân ở gần bờ biển, nguyên nhân ch*t là do tim đột nhiên ngừng đ/ập."

"Sao lại như vậy?!" Trong mắt Lục Thiển hiện ra tầng tầng nước mắt: "Sức khỏe của chị Đường Đường vẫn luôn rất tốt, ai có thể ngờ rằng..."

"Lục Thiển." Cố Tự Bạch đột nhiên lên tiếng ngắt lời cô ta: "Trước đây em nói, nếu như em bị hệ thống cưỡ/ng ch/ế trừng ph/ạt, nguyên nhân cái ch*t sẽ là cái gì?"

Lục Thiển ngẩn người.

"Hệ thống này không nói cho em biết." Cô ta kiên trì đến cùng nói: "Có lẽ sẽ là chuyện ngoài ý muốn không thể làm trái được."

Cố Tự Bạch thấp giọng "ừm" một tiếng, cứ như chấp nhận lời giải thích của cô ta.

Lục Thiển yên lòng, cô ta ngồi sang bên cạnh Cố Tự Bạch, nắm lấy tay anh: "Tự Bạch, em biết bây giờ anh rất khó chịu, đừng lo lắng, em sẽ ở bên cạnh anh, và cùng anh vượt qua cửa ải khó khăn lớn nhất này..."

Cố Tự Bạch đột nhiên nắm ch/ặt lấy tay Lục Thiển, sức của anh lớn đến mức kinh người, đến nỗi cổ tay của Lục Thiển bị anh nắm ch/ặt đến xuất hiện vết bầm tím.

"Lục Thiển, Đường Đường đã không còn nữa, em tuyệt đối không được rời xa anh nữa."

Giọng điệu của Cố Tự Bạch rất kỳ quái.

Nhưng Lục Thiển không có suy nghĩ nhiều.

Cảnh tượng mình Ngày nhớ đêm mong xuất hiện ở trước mắt, nước mắt cô ta dâng lên: "Tự Bạch, em tuyệt đối sẽ không rời xa anh."

"Quá khứ, anh vẫn không biết nên làm thế nào, bây giờ Đường Đường đã đi rồi... Người mất đã mất, người sống cũng phải cố gắng sống tiếp." Cố Tự Bạch thấp giọng nói: "Anh có thể giúp em hoàn thành nhiệm vụ hệ thống của em rồi."

Lục Thiển kích động đến toàn thân đều trở nên r/un r/ẩy.

"Nhiệm vụ tiếp theo của em là cái gì?" Cố Tự Bạch nhẹ giọng hỏi: "Kết hôn sao?"

Lục Thiển dùng sức gật đầu.

"Được." Cố Tự Bạch cười nhẹ một tiếng: "Vậy chúng ta kết hôn."

Chương 10

Hôn lễ của Cố Tự Bạch và Lục Thiển tổ chức dưới ánh nhìn của muôn người.

Mặc dù là bạn của Cố Tự Bạch, cũng đều có vài lời phê bình âm thầm... Đối tượng đính hôn trước vừa qu/a đ/ời, th* th/ể vẫn còn nóng, anh bên này đã lo liệu chuyện hôn sự với người mới rồi.

Nhưng Cố Tự Bạch không rãnh chú ý những lời nói này.

Lễ đính hôn bố trí trên một chiếc du thuyền, quy trình rất đặc biệt, hình thức tổ chức là lấy mặt nạ vũ hội, bất luận là khách mời hay là cô dâu chú rễ, đều đeo mặt nạ mặc lễ phục để tham gia.

Lục Thiển mặc lễ phục công chúa trên người và Cố Tự Bạch mặc trang phục hoàng tử trao đổi nhẫn dưới sự chứng kiến của mọi người, sau đó, chính là một vòng lại một vòng hoan lạc của buổi tiệc.

Cuối cùng, lúc tất cả mọi người đều uống nhiều rồi, các nhân viên phục dụ dìu các khách mời đến phòng nghỉ ngơi.

Lục Thiển cũng say rồi, cô ta muốn trở về phòng ngủ, nhưng Cố Tự Bạch nhất định phải kéo cô ta đến boong thuyền hóng gió một chút.

Hôm nay Cố Tự Bạch dường như không hề nói chuyện, mặc dù ngày thường tính cách của anh cũng tương đôi trầm mặc, nhưng rất ít khi không nói lời nào như hôm nay.

Trên boong thuyền, Lục Thiển đón gió, men say kéo tới, cô ta cuộn vào lồng ngựk Cố Tự Bạch.

"Tự Bạch, bây giờ em là người anh yêu nhất trên thế giới này sao?"

Cố Tự Bạch không hề trả lời cô ta.

Lục Thiển đột nhiên cảm nhận được có gì đó không đúng.

"Cố Tự Bạch" trước mắt nhìn vào hình thể không khác gì so với ngày thường, nhưng khi cô ta sà vào lòng anh, liền bắt đầu ý thức được rất nhiều chi tiết nhỏ đều không đúng...

Chính vào lúc này, đối diện có một bóng người đi đến, tiếng giày da nhẹ nhàng gõ lên trên boong tàu.

Lục Thiển ngẩng đầu nhìn tới, Cố Tự Bạch một thân vest đen, giữa ngựk ghim một bông hoa trắng như tuyết.

Như thể hôn lễ trên cả chuyến tàu này không liên quan gì đến anh, anh như một người khách đến tới tham gia lễ tang rồi đến chia buồn.

Lục Thiển chớp chớp mắt, cô ta đột ngột vùng khỏi cái ôm của "chú rễ", k/inh h/oàng nhìn về phía anh.

Mà "chú rể" cũng tháo mặt nạ xuống.

Đó là một gương mặt xa lạ, Lục Thiển mơ hồ nhớ ra, anh ta là một nhân viên phục vụ trên du thuyền.

Cố Tự Bạch bỏ một xấp tiền típ vào trong túi áo trước ngựk của chú rể, chú rể hiểu chuyện khẽ khom người, ngay sau đó liền xoay người rời khỏi.

Trên boong thuyền chỉ còn lại hai người Cố Tự Bạch và Lục Thiển, gió biển thổi vào, Lục Thiển đột nhiên cảm thấy đứng không vững.

"Tự Bạch... Anh đây là có ý gì?"

"Một trò đùa." Cố Tự Bạch nhìn về phía sóng biển, bông hóa trắng trước ngựk giống như bọt biển được vớt lên từ trong con sóng: "Thế nào, lừa được em rồi sao?"

Lục Thiển ngẩn người, ngay sau đó trên mặt hiện lên nụ cười, thân mật đi tới kéo cánh tay Cố Tự Bạch: "Anh cũng thật là, chuyện lớn như vậy cũng đùa cho được, vậy mà lại tìm người khác tới giả làm chú rể, em còn bị mắc lừa rồi..."

"Vậy thì." Trong mắt Cố Tự Bạch phản chiếu hải triều cuồn cuộn ngất trời, anh thấp giọng nói: "Lừa được hệ thống của em sao?"

Cả người Lục Thiển cứng lại rồi.

Cô ta đột ngột ý thức được cái gì, cả người trở nên r/un r/ẩy.

"Không phải không đính hôn thành công với anh, thì em bị hệ thống xoá bỏ sao?"

Cố Tự Bạch bình tĩnh nói.

"Người đính hôn với em rõ ràng không phải anh, vậy thì tại sao, em còn yên ổn sống ở đây?"

Sắc mặt Lục Thiển càng lúc càng khó coi: "Tự Bạch..."

Cố Tự Bạch không có nhìn cô ta, anh vẫn nhìn phía hải triều, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ngày cuối cùng của Đường Đường, chính là đến nơi này."

Những lời Lục Thiển vốn dĩ muốn nói ra khỏi miệng, toàn bộ đều nuốt trở về rồi.

"Lúc đó anh cứ nói muốn dẫn cô ấy đến đây, kết quả lần nào cũng hoãn lại."

"Trước giờ anh đều không xem là chuyện to t/át, nơi này cũng không xa, muốn tới lúc nào đều có thể đến, bọn anh còn có rất nhiều thời gian, gấp cái gì."

Cố Tự Bạch buông thõng mi mắt, thở phào một hơi: "Kết quả cho đến khi cô ấy mất, anh đều chưa từng đến cùng cô ấy."

"Em nói xem, lần cuối cùng cô ấy ở bên biển sẽ nghĩ cái gì, sẽ trách anh sao?"

"Thật ra anh thật sự rất hy vọng cô ấy trách anh..." Khóe mắt Cố Tự Bạch cuối cùng cũng đỏ lên rồi, anh cúi đầu, để nước mắt của mình rơi vào trong dòng nước biết: "Nhưng anh biết, cô ấy sẽ không như vậy."

Tôi lẳng lặng nhìn anh ấy.

Câu nói tôi thường nói với Cố Tự Bạch nhất là, đừng có vì làm n/ổ hộp sữa bò mà gào khóc.

Cho nên tôi sẽ không trách anh ấy.

Tôi chỉ quên anh ấy.

Lục Thiển chính đang suy nghĩ nát óc xem bản thân nên ứng phó như thế nào, nhưng mà một giây sau, nửa người cô ta bị treo lơ lửng bên ngoài thuyền.

Lục Thiển hét ầm lên, nhưng mà âm thanh của cô ta bị gió biển x/é nát, căn bản không truyền đi xa được.

"Cố Tự Bạch, anh muốn gi*t người sao..."

"Em đã gi*t người rồi." Thanh âm của Cố Tự Bạch rất thấp, nhưng đôi mắt vì ứ m/áu mà trở nên đỏ tươi, khiến cả người anh như thể m/a q/uỷ thích ch*t chóc.

"Em không biết, em gi*t người khi nào!" Lục Thiển nói năng lộn xộn với thanh âm chói: "Tự Bạch, anh thả em xuống, chuyện của chị Đường Đường em không biết gì cả."

"Không biết sao?"

Cố Tự Bạch nở nụ cười.

"Em diễn rất tốt, nhưng mà em nhớ không? Ngày thứ hai sau buổi tiệc đính, sau khi em uống say rồi thì nói với anh, nói rằng anh sẽ quên mất cô ấy."

Mặt Lục Thiển như giấy vàng, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

"Lúc đó, tin tức cô ấy ch*t vẫn chưa truyền tới, người duy nhất nhìn di thư chỉ có anh và bảo mẫu, nhưng em, em rất khẳng định mà biết, cô ấy đã ch*t rồi."

Cô ta bình tĩnh lại, cười một cách uy nghiêm đ/áng s/ợ.

"Vậy sao? Em không có gi*t cô ta."

"Người gi*t cô ta là anh đó, Tự Bạch."

"Nếu như anh đủ kiên định, vậy thì bất kể em cố gắng thế nào, cô ta cũng không thể ch*t được."

Lục Thiển đợi Cố Tự Bạch mất kh/ống ch/ế phủ nhận.

Nhưng Cố Tự Bạch không có.

Anh dùng một ánh mắt lòng như tro nguội nhìn về ngược lại Lục Thiển, bình tĩnh cười cười: "Anh biết."

Một giây sau, anh đẩy Lục Thiển đi ra ngoài, tiếng hét the thé chói tai, nhưng rất nhanh liền biến mất trong hải triều.

Cuộn sóng cuồn cuộn, mặt biển mênh mông vô bờ, rất nhanh khôi phục lại vẻ tỉnh lặng ban đầu.

Cố Tự Bạch sờ sờ bông hoa trắng trước ngựk.

"Cặp bờ." Anh gọi người phục vụ đến.

"Đây là lần cuối cùng đến ngồi du thuyền rồi." Cố Tự Bạch nói: "Quyền sử dụng du thuyền và hợp đồng dịch vụ với các anh, tôi sẽ chuyển giao cho người m/ua kế tiếp, Không cần lo lắng, cậu ta là một người bạn cũ, đối xử với mọi người rất tốt."

Người phục vụ nghe ra ý vị khác.

"Anh sắp đi xa sao?" Người phục vụ hỏi.

"Ừm." Cố Tự Bạch nhẹ giọng nói: "Tôi sắp đi xa rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngắm Mây

Chương 7
Ôn Phù Bạch vốn chẳng ưa gì biểu tỷ đang tá túc tại phủ. Biểu tỷ thân thể suy nhược, quanh năm thuốc thang không rời, Ôn Phù Bạch gọi nàng là kẻ nghiện thuốc. Phụ mẫu biểu tỷ đều đã khuất, tâm tính nhạy cảm, mỗi khi bị chàng trêu chọc đến rơi lệ, chàng lại mắng nàng là kẻ mít ướt. Thế nhưng, khi hôn kỳ của ta và Ôn Phù Bạch đã cận kề, chàng lại đòi cưới biểu tỷ. 'Thuần Thuần, lang trung bảo nàng ấy chỉ còn sống được một năm.' 'Đợi nàng ấy qua đời, ta sẽ cưới nàng.' Nhưng đây đã là lần thứ ba chàng trì hoãn hôn kỳ, nếu không sớm xuất giá, ta ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Ta không thuận lòng, Ôn Phù Bạch liền mắng ta ích kỷ, đến cả biểu tỷ của chính mình cũng không dung nổi. Ta đành viết thư gửi cho vị công tử mà ta từng cứu mạng: 'Lời người nói ơn cứu mạng xin lấy thân báo đáp, liệu còn giữ lời chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Thanh trừng Chương 7