Tôi luôn biết Tạ Ẩn không thích mình, nhưng khi sự thật phũ phàng ập đến, tim vẫn không khỏi đ/au nhói.
"Ha ha ha ha ha..." Tống Diên bỗng nhiên phá lên cười như đi/ên dại, tiếng cười hả hê của cậu ta vang vọng khắp căn phòng bệ/nh.
Đợi khi cười đã đã, cậu ta mới lên giọng kh/inh bỉ: "Đúng là ngốc đến mức không thể tin nổi, không hiểu Tạ Ẩn nhìn thấy cái gì ở mày."
Tôi không hiểu ý cậu ta muốn nói gì, cũng chẳng có tâm trạng suy nghĩ sâu xa. Chỉ biết rằng nếu ở lại thêm chút nữa, tôi sẽ phát đi/ên mất.
Cuối cùng tôi viện cớ đi vệ sinh, thực chất là lén đi làm thủ tục xuất viện.
Nhưng y tá cho biết đã có một người họ Tạ thanh toán viện phí giùm tôi.
Người họ Tạ ngoài Tạ Ẩn còn ai vào đây nữa?
Tôi nhờ chị y tá in hóa đơn thanh toán, đợi khi có tiền sẽ trả lại cho hắn.
Vừa về đến nhà, điện thoại của Tạ Ẩn đã gọi tới. Nhìn dãy số quen thuộc in hằn trong tim, tôi do dự một chút. Nhưng nghĩ đến số tiền mình đang cần, tôi vẫn bấm nghe máy.
Áp điện thoại vào tai, dù cách xa màn hình, tôi vẫn cảm nhận được cơn thịnh nộ từ phía Tạ Ẩn.
"Bạch Lê, em không nói không rồi bỏ đi như thế là ý gì?"
Hắn còn dám nhắc đến chuyện này? Đã thấy tôi đáng gh/ét, vậy tôi tự động rời đi chẳng phải đúng rồi sao?
Dù biết mình có lý, tôi vẫn không muốn xung đột, nên cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa: "Tôi đột nhiên nhớ có việc gấp nên về trước."
"Chỉ vậy thôi à?"
Tôi hơi hoảng nhưng vẫn gật đầu, chợt nhớ đối phương không thấy được, liền khẽ "Ừm" một tiếng.
Giọng nói bên kia rõ ràng dịu xuống vài phần: "Lần sau có việc gì nhớ báo trước, anh sẽ đưa em đi."
Rồi hắn nói thêm: "Em chuẩn bị đi, anh qua đón ngay."
"... Đón tôi làm gì?"
Tạ Ẩn bảo hắn đã thuê bác sĩ hàng đầu trong nước, giờ sẽ đưa tôi đi phẫu thuật.
Nghe tin này, cơ thể tôi lạnh toát. Không ngờ trong chuyện này, hắn lại sốt sắng hơn cả tôi.
"Nhất định phải hôm nay sao?"
"Đây là mối nguy tiềm ẩn, xử lý càng sớm càng tốt."
Tôi biết hắn không thích đứa bé này, nhưng đâu cần gấp đến thế.
Quan trọng nhất là tôi chưa chuẩn bị tâm lý, không dám tưởng tượng cảnh nằm trên bàn mổ lạnh lẽo sẽ kinh khủng thế nào.
Chưa bao giờ tôi sợ hãi như lúc này, giọng nói r/un r/ẩy: "Cậu... cậu có thể đừng gấp thế không? Tôi chưa sẵn sàng..."
Tạ Ẩn tỏ ra bực dọc, lạnh lùng nói: "Nghe lời, anh sẽ không để em gặp chuyện gì."