Sau đó chúng tôi thường xuyên trò chuyện với nhau.
Khi chơi game thì bật mic nói chuyện, không chơi game thì nhắn tin qua WeChat.
Chẳng bao lâu sau đã phát hiện sở thích của hai đứa giống nhau đến lạ, chủ đề nói chuyện nhiều không kể xiết.
Ban đầu, anh SOS khiến tôi cảm thấy vô cùng lạnh lùng.
Nhưng dần quen nhau rồi mới phát hiện, hóa ra anh ấy cũng không phải người ít nói đến thế.
Trong căng tin, tôi cầm điện thoại chụp tấm hình khay thức ăn trên bàn gửi cho SOS.
Cun cút nhắn: 【Cảnh báo tránh xa món cá hồi ở quầy B07 căng tin Kim Sui, dở ẹc】
【Mặt nạ đ/au khổ.jpg】
Đối phương lập tức hồi âm: 【Ừ, anh biết rồi】
【Thế có món nào ngon giới thiệu không?】
Nhắc đến cái này là tôi hứng khởi liền.
【Anh hỏi đúng người rồi đó, em nổi tiếng khắp nơi là dân sành ăn mà!】
Sau đó hùng h/ồn liệt kê một loạt danh sách món ngon trong trường theo đ/á/nh giá của tôi, thuận tay xếp luôn TOP10.
SOS cũng ngay lập tức đáp trả tình cảm:
【Ừ, anh nhớ rồi, sau này sẽ thử từng món】
【Giỏi thật, nhớ được nhiều món ăn thế này】
Tôi ôm điện thoại lăn một vòng trên giường, nhắn lại:
【Hê hê】
【Khoanh tay cười phá lên.jpg】
Nghĩ nghĩ, chuyển cho anh ấy 1000 tệ.
【Anh, em mời anh ăn TOP1 đó】
【Đừng có từ chối em nha, anh đã dẫn em thắng nhiều ván game thế cơ mà.】
Một lúc sau, SOS nói:
【Thôi được】
Rồi ngay lập tức chuyển lại cho tôi 5000 tệ.
【Mời em ăn lại từ TOP1 đến TOP5】
【Đừng từ chối anh, không sau này không chơi game với em nữa đâu.】
Tôi:!!
Chuyện đó nghiêm trọng lắm.
Là sinh viên Đại học Lymanlia, SOS hẳn cũng không thiếu tiền.
Nhưng tôi vẫn bị độ hào phóng của anh ấy làm cho choáng váng.
Chúng tôi bắt đầu chia sẻ cuộc sống thường nhật của nhau.
Những điều mới lạ, thú vị, vui vẻ, phiền muộn...
Khi thì gửi ảnh chụp, khi thì gọi điện thoại.
Mới quen nhau chưa đầy hai tháng, vậy mà tôi cảm thấy chúng tôi hòa hợp tự nhiên như đã thân thiết bao năm.
Cuộc sống dần trở lại bình yên.
Tôi đã làm được như mong muốn ban đầu, cố gắng tránh xa các nhân vật chính. Dù đôi khi không thể tránh khỏi việc tình cờ gặp mặt, cũng chỉ lướt qua từ xa rồi rời đi.
Tôi vốn nghĩ, cứ tiếp tục duy trì như vậy, nhất định có thể thoát khỏi cốt truyện nguyên tác.
Nhưng hôm nay, một chuyện ngoài dự kiện đã xảy ra.
Là trên đường từ thư viện về, tôi và Giang Du trò chuyện vui vẻ, cùng đi về hướng ký túc xá.
"Ê, lại chat chít với bạn thân mạng rồi hả?"
Vừa gửi xong cái sticker lăn lộn ăn vạ, tôi cất điện thoại, vui vẻ gật đầu: "Ừ."
"Chat nhiệt thế," Giang Du hỏi, "Sao hai người vẫn chưa gặp mặt?"
"............" Tôi ậm ừ đáp: "Chưa tới lúc, để sau đi."
Giang Du đang định nói gì đó, thì nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ từ góc đường.
Chính x/á/c hơn là có người đang lớn tiếng biện minh.
"Không phải tôi! Tôi đâu có muốn chụp!" Người đó ch/ửi thề: "Đm, ai thèm xem đàn ông chứ? Tôi đâu có bi/ến th/ái."
Vừa hay rẽ ở cuối con đường.
Tôi và Giang Du chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
Ninh Chiêu đứng thẳng người, gương mặt dồn nén phẫn nộ đầy tủi nh/ục, lạnh lùng nhìn kẻ trước mặt.
Đối phương - ng/uồn phát ngôn chúng tôi vừa nghe thấy - nắm ch/ặt điện thoại, gi/ận dỗi giải thích điều gì đó.
Ninh Chiêu hừ lạnh: "Vậy à? Cậu không bi/ến th/ái, sao lại làm chuyện quay lén người khác?"
Ánh mắt tôi vô thức liếc nhìn xung quanh.
Quả nhiên, hai thành viên F4 là Cố Hàn Ly và Lệ Trần cũng có mặt, dựa người lười nhác vào bảng thông báo, vẻ mặt đầy mỉa mai nhìn Ninh Chiêu.
Chuyện gì thế, có vai phụ quay lén Ninh Chiêu bị phát hiện sao?
Đang suy nghĩ, đột nhiên người kia quay đầu lại, ánh mắt đ/ập thẳng vào tôi.
Nhìn tôi chằm chằm.
Tim đ/ập thình thịch, linh cảm bất tường gần như lập tức ập đến.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, hắn chỉ thẳng vào tôi hét lên: "Là hắn! Tân Mạc bảo tôi làm thế."
"Việc quay lén cậu hoàn toàn là do hắn chủ mưu. Ninh Chiêu, có giỏi thì đối chất với hắn đi!"
Tôi đờ đẫn tại chỗ, cảm nhận vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Đặc biệt là Ninh Chiêu. Hình như hắn có ấn tượng với tôi.
Ánh mắt kh/inh thường, miệt thị, chế nhạo ấy.
"Tiểu thiếu gia ngạo mạn."
Hắn nở nụ cười nhạo báng với tôi: "Vẫn chưa chán trò này sao?"
"Tôi không làm chuyện này."
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh:
"Tôi không quen hắn, cũng không có á/c ý gì với anh."
"Không liên quan đến tôi."