[Ngôn tình] Chàng là ánh sáng

Ngoại truyện 1.

24/06/2025 14:37

NGOẠI TRUYỆN.

Ta tên Nguyên Lân, thái tử của Đại Lương.

Gia tộc của mẫu hậu ta rất lừng lẫy, nhưng phụ hoàng vô năng, lại m/ê t/ín vào thuật trường sinh, ngoại tộc bèn đặt hết niềm tin vào ta.

Cậu của ta là tể tướng, ông bắt đầu đích thân dạy ta cách để trở thành hoàng đế tài giỏi khi ta mới lên ba.

Khi đó ta còn quá nhỏ, không chịu được cuộc sống dậy sớm đến thư phòng đọc sách, nên đã khóc lóc, làm nũng với mẫu hậu.

Mẫu hậu của ta rất ôn nhu, nhưng bà cũng chỉ là một con cờ của ngoại tộc, dù xót thương ta, nhưng lực bất tòng tâm.

Khi ta lên sáu, tổ mẫu đưa một nha đầu ba tuổi vào cung, cô bé rất xinh đẹp, h/ồn nhiên.

Ta thường lén lút ở ngoài cung, theo dõi tổ mẫu dạy bảo cô nhóc sau giờ học.

Cô nhóc lúc nào cũng rất mệt mỏi nhưng lại ép bản thân phải tỉnh táo, có lần ta ngắm cô nhóc một lúc, được thấy cô nhóc làm nũng ở đầu gối của tổ mẫu sau khi làm xong bài tập.

Lúc ấy, ta nắm ch/ặt bàn tay vừa bị cậu đá/nh bằng thanh tre mỏng, rồi chậm rãi bước về Đông cung.

Khi ta lên bảy, ta được thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của cậu, cùng các huynh đệ quý tử khác đến học tại Thái học, lúc ấy tiểu cô nương kia cũng bị tổ mẫu đưa đến.

Ta nhớ ngày nào tổ mẫu cũng đưa cô nhóc đi học, tan học lại đón nhóc về cung.

Đến cả tiên sinh nghiêm khắc cũng thích nhóc ấy, cô nhóc vừa có chút nũng nịu, lại có chút thông minh.

Người khác sai thì bị ph/ạt đứng, vậy mà cô nhóc mắc lỗi tương tự thì được tiên sinh cho một viên kẹo, xoa đầu rồi bỏ qua cho.

Thành thật mà nói, ta gh/en tị với nhóc ấy.

Gh/en tị nhóc có tổ mẫu yêu thương, gh/en tị nhóc vô ưu vô lo.

Dường như tất cả những gì cô nhóc cần làm chỉ là mỉm cười ngọt ngào, tất cả mọi người đều sẽ thích cô.

Vì thế, ta gh/ét nhóc ta.

Khi ta tám tuổi, đến cung của tổ mẫu để đón sinh nhật, bà nắm lấy tay nhóc ta rồi nói với ta:

“Lân Nhi, Miểu Miểu sẽ là hoàng hậu tương lai của con.”

Ta nghe xong mà miễn cưỡng nở nụ cười trên môi, bởi ta biết trong cung điện này, ta không thể làm trái ý muốn của bất kỳ ai.

“Nương nương, con phải làm mẫu thân của thái tử điện hạ ạ? Mẫu thân của thái tử điện hạ chính là hoàng hậu.”

Tiêu Miểu chớp chớp mắt, hỏi bà một cách ngây ngô, khiến bà bật cười.

“Không phải làm mẫu thân của Lân ca ca đâu, là thê tử của nó cơ, Miểu Miểu của ta không phải thích Lân ca ca nhất sao?”

Lừa gạt.

Ngoại trừ ở Thái học ra thì Tiêu Miểu chẳng gặp gỡ ta được mấy lần, lấy đâu ra chuyện thân thiết với ta được.

“À à, vậy thì con hiểu rồi.” Tiêu Miểu gật gật đầu như hiểu như không, sau đó bước đến nắm tay ta: “Sau này muội sẽ đối xử rất rất tốt với Lân ca ca nhé!”

Đôi bàn tay đó mềm mại và nhỏ xinh, phản ứng đầu tiên của ta là muốn rút ra, nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười của tổ mẫu, ta lại kìm nén.

Đám người này, đến hôn nhân của ta mà cũng không bỏ qua sao?

Từ đó về sau, ta càng nỗ lực hơn nữa để trở thành một hoàng đế tốt, nỗ lực vào vai một kẻ đủ tư cách kế vị trước mặt họ.

Mà Tiêu Miểu thường tìm ta bắt chuyện, mỗi lần thấy nàng ấy, ta lại nhớ đến cuộc đời như một con rối bị gi/ật dây.

Ta chẳng có nơi nào để trút bỏ tức gi/ận nên đã trút hết nó lên Tiêu Miểu.

Nàng ấy hiền dịu như một chú cừu, mặc kệ ta nhào nặn, vo tròn, mà không bao giờ phàn nàn với tổ mẫu.

Hoặc có thì cũng vô ích, bởi vì trong mắt tổ mẫu ta, nàng cũng là một con bài sau khi ta lên nắm quyền.

Ta tùy tiện bộc lộ á/c ý với nhóc ấy, nhưng Tiêu Miểu mãi mãi hướng về phía ta, dùng những cách thức vụng về để lấy lòng ta.

Nhưng ta ngó lơ tất thảy, dù sao nàng ấy sinh ra là dành cho ta, cho dù ta đối xử với nàng thế nào, cuối cùng cũng bị nhét vào hậu cung của ta thôi.

Nhưng giữa đường lại xuất hiện biến số, vào một ngày như bình thường, ta muốn trêu chọc Tiêu Miểu ở Thái học, lại có người đứng giữa ngăn cản.

Ta biết tất cả mọi người ở Thái học.

Hắn là Kỳ Quang của phủ nguyên soái, cũng là sát tinh như các quốc sư phỏng đoán.

Ta muốn hắn tránh ra, nhưng hắn lại đứng trước mặt ta không nói một lời, ánh mắt chất chứa lạnh lùng và tà/n nh/ẫn.

Ta đã nghe qua về mấy trò hàng ngày của hắn ta, chẳng qua chỉ là một gã c/ôn đ/ồ đầu đường xó chợ.

Sao dám đứng trước mặt ta?

Ta hết kiên nhẫn, đẩy hắn ra:

“Sao? Anh hùng c/ứu mỹ nhân à? Có biết Tiêu Miểu với ta có hôn ước không, ta muốn làm gì nàng ấy thì làm.”

Hắn vẫn im lặng như cũ, chỉ bất động đứng chắn trước mặt ta.

Ta tức gi/ận, rốt cuộc hắn muốn làm gì hả?

Thế là ta muốn đi vòng qua bên cạnh, Kỳ Quang thấy vậy, túm cổ ta ra rừng tre nhỏ ngoài trường học.

“Đừng ỷ mình là thái tử mà tùy tiện b/ắt n/ạt con gái, ta không cho phép.”

Hướng ngược sáng, ta không thấy rõ được biểu cảm của hắn. Có tức gi/ận không? Hay vẫn bình tĩnh?

Dù sao giọng của hắn vẫn có chút nóng gi/ận len lỏi, ta cười khúc khích.

“Hình như nàng ấy rất thích bị ta b/ắt n/ạt, sao ngươi phải làm vậy?”

Mỗi lần nàng bị ta b/ắt n/ạt vẫn cứ bám lấy ta, không phải vui sao?

Hắn nghe ta nói vậy vẫn không buông tay, hắn khỏe quá, ta có cố gi/ật lớp vải áo ra thì hắn vẫn không chịu buông.

“Ở Thái học, mong thái tử điện hạ thành thật chút. Ta là Kỳ Quang ở lầu Trích Tinh, hãy cẩn thận với những gì ngươi làm.”

Hắn buông vài lời đe dọa ta.

Ta đã nghe qua về thân thế của hắn, hắn là một sát tinh sinh ra từ nhà tướng, được các quốc sư nuôi dưỡng ở Trích Tinh lầu.

Đám bạn cùng học ở Thái học đều lo sợ số mệnh của hắn mà đồng loạt không kết giao.

Những ngày sau đó, ta có thể cảm nhận được hắn đối với Tiêu Miểu có chút tư tình khác lạ.

Trong giờ học, hắn thường xuyên ngây ngốc nhìn bóng lưng của Tiêu Miểu, ta khịt mũi kh/inh bỉ.

Tiêu Miểu là món đồ chơi do tổ mẫu nuôi dưỡng, sao có thể coi là bảo vật?

Mà Tiêu Miểu ngốc lắm, cho dù Kỳ Quang có bảo vệ nàng ấy thì cũng chẳng nhận ra đâu, lại tiếp tục tặng ta quà với giọng điệu nhỏ nhẹ, tiếp tục lảng vảng trước mặt ta.

Đáng tiếc gh/ê, si tình như vậy, lại chẳng được thành đôi.

Nhưng mà ta thấy Kỳ Quang rất phiền, không hiểu lầu Trích Tinh lấy đâu ra khả năng võ công cao như vậy.

Mấy trò đùa của ta toàn bị hắn chặn lại, quãng thời gian đó đúng lúc ta thường xuyên bị cậu trách m/ắng, hơn nữa thế lực mà ta âm thầm nuôi dưỡng bị nghi ngờ, làm ta chán nản vô cùng.

Thế là ta buông một câu á/c ý:

“Cha và huynh của nhỏ ngốc đó đều ch/ôn thây ở Mạc Bắc, loại tham lang tinh như ngươi thích nàng ấy ta, cũng là lẽ tất nhiên thôi, chỉ tiếc là, nàng ấy là nàng dâu mà tổ mẫu nuôi cho ta từ nhỏ.”

Hắn nghe ta nói, vành mắt đỏ hoe, rồi hắn nhảy vào đá/nh ta.

Không chấp nhận sự thật bị đá/nh bại, ta đành đeo mặt nạ đến lớp.

Tiêu Miểu tới quan tâm ta, ta lạnh nhạt không đáp, nàng dường như sắp khóc đến nơi, ngày hôm sau lại tự làm bánh ngọt cho ta.

Ăn chút bánh ngọt rồi sẽ không đ/au nữa đâu.” Nhỏ ngốc nghếch nói với ta.

Ta ném ngay đĩa bánh ngọt vào hồ cá cảnh: “Chắc chắn.”

Ngày hôm ấy nàng đã khóc trước mặt ta.

Ta có chút ngơ ngác, không rõ lắm vì sao nàng khóc? Biết ngày thường ta vẫn như vậy, lại còn khóc lóc tìm phiền phức sao?

Bao năm qua bị ta ném quà cũng không khóc.

Ta cảm thấy có chút mới mẻ, đột nhiên có hứng thú một chút với nàng, hóa ra nàng không phải đứa ngốc chỉ muốn lấy lòng ta.

Tiêu Miểu vì chuyện này mà thờ ơ với ta suốt mấy tháng, mấy tháng sau ta nhàn rỗi, nàng ấy lại len lỏi xuất hiện trong cuộc sống của ta.

Quả nhiên là con rối âm h/ồn bất tán của ta.

Việc học của ta rất nhanh đã hoàn thành.

Năm ta mười tám tuổi, phụ hoàng đột ngột qu/a đ/ời, ta cũng hủy bỏ hôn ước với Tiêu Miểu, mang theo thế lực ta âm thầm bồi dưỡng xuất chinh, Kỳ Quang cũng bị các quốc sư ném vào quân doanh để học hỏi kinh nghiệm.

Sau khi ta xuất chinh, Tiêu Miểu gửi thư rất thường xuyên, quan tâm đến mọi vấn đề trong cuộc sống của ta.

Ta thấy rất phiền, nhưng cuộc sống trong quân doanh quá tẻ nhạt, lúc ta buồn tẻ cũng mở ra xem xem.

Kỳ Quang quả nhiên là bá chủ đầu đường xó chợ, sau khi nhập ngũ không bao lâu thì hòa nhập được với hầu hết các binh sĩ.

Lúc ta đang đọc thư vào ban đêm, bọn họ ở bên ngoài ca hát, nướng th!t, đ/ốt lửa trại, ta thấy họ ồn ào như vậy thật phá bĩnh khung cảnh, đành ép mình cẩn thận đọc thư của Tiêu Miểu viết, từng chữ từng chữ một.

Nhưng dần dà, thư nàng viết ngày càng ít đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7