“Trầm Tội.”
“Chúng ta về nhà.”
“Ngươi muốn gì…”
“Ta đều chiều ngươi.”
Ta nhấc chân, dùng mũi chân nâng cằm hắn.
“Vậy ta muốn thân thể thuần dương của tiên quân.”
“Tiên quân cho không?”
Hốc mắt Tống Vi Trần đỏ hoe. Hắn vừa áy náy vừa đ/au lòng.
“Ta cho ngươi.”
Ngựk ta bỗng nghẹn đến khó chịu.
“Nằm xuống.”
Ta chỉ muốn làm nh/ục Tống Vi Trần. Ta muốn thấy hắn tức gi/ận, muốn hắn cuối cùng cũng lộ ra vẻ chán gh/ét mà ta vẫn luôn tin rằng hắn giấu kín. Nhưng hắn vậy mà thật sự nằm xuống. Không phản kháng, cũng không nhìn ta bằng ánh mắt kh/inh miệt. Chính sự thuận theo ấy ngược lại khiến n.g.ự.c ta nghẹn cứng. Bảo sao người ta nói tiên quân yêu thương thế nhân. Hắn vậy mà thật sự có thể vì thương sinh, khom lưng cúi đầu, cam tâm để thứ dơ bẩn như ta giày xéo. Càng nghĩ, ta càng nổi gi/ận.
Ta vung roj dài, quất lưng Tống Vi Trần đến da th!t rá/ch toạc. M/áu tươi nhuộm đỏ tóc bạc. Trên lưng hắn nở hết đóa hoa m.á.u này đến đóa hoa khác. Nhưng tiên nhân vẫn là tiên nhân. Cho dù như vậy, hắn vẫn không rên lấy một tiếng. Vẫn thong dong, tao nhã.
Ta nằm lên người hắn, ghé sát tai thì thầm:
“Tống tiên quân…”
“Ngươi muốn để ta ngủ với ngươi sao?”
Gương mặt Tống Vi Trần đỏ bừng. Đôi môi tái nhợt khẽ mở.
“Phải.”
Ta bật cười.
“Vậy tức là tiên quân thà bị ta b/ắt n/ạt, cũng không muốn chủ động chạm vào một nam xướng như ta?”
“Ta nói cho ngươi biết.”
“Trên người ta chẳng có chỗ nào sạch sẽ.”
Ánh mắt Tống Vi Trần tràn đầy đ/au lòng.
“Không phải.”
“Trầm Tội.”
“Đừng nói mình như vậy.”
“Giả tạo.”
Ta gi/ật mạnh cánh tay phải của con búp bê Tống Vi Trần tặng. Cánh tay phải thật sự của Tống Vi Trần cũng lập tức bị linh lực x/é đ/ứt. M/áu tươi phun trào. Ta ôm búp bê trong lòng, cười lạnh liên tục.
“Không ngờ đúng không, Tống Vi Trần?”
“Con búp bê do chính tay ngươi làm cho ta…”
“Lại bị ta dùng để thi chú lên ngươi.”
Tống Vi Trần là minh nguyệt trên trời. Đạo tâm kiên định. So với làm nh/ục hắn, kéo hắn xuống bùn… Cách hànhz hạz hắn đ/au đớn nhất mà ta nghĩ ra được chính là luyện hắn thành hung thi khôi lỗi. Mượn chính tay hắn tàn sát thiên hạ mà hắn quan tâm nhất.
Ta vốn cho rằng Tống Vi Trần sẽ phản kháng dữ dội. Dù sao hắn là tiên quân, đạo tâm kiên định, cả đời đứng ở nơi cao nhất của chính đạo. Chỉ cần hắn rút ki/ếm, chỉ cần hắn m/ắng ta một câu đi/ên rồi, ta đều có thể thuận lý thành chương tiếp tục h/ận hắn. Nhưng hắn chỉ lặng lẽ rơi lệ.
“Trầm Tội.”
“Là ta có lỗi với ngươi.”
Lại là xin lỗi. Ta gh/ét nhất chính là ba chữ này.
“Tống Vi Trần!”
“Đừng giả tạo đến mức ngay cả chính mình cũng lừa!”
“Ngươi chưa từng yêu ta!”
“Ngươi chỉ tham công đức độ hóa ta!”
“Ngươi chỉ diễn kịch với ta!”
“Ngươi vẫn luôn xem thường ta!”
Ta xuống tay càng lúc càng á/c. Ánh mắt Tống Vi Trần càng lúc càng trống rỗng. Khi những sợi tơ khôi lỗi xuyên qua cột sống, xuyên khắp tứ chi bách hài của hắn, Tống Vi Trần toàn thân đẫm m.á.u bỗng vùng dậy. Hắn áp sát mặt ta. Ta lạnh lùng bật cười.
“Hừ.”
“Cuối cùng không giả nổi nữa, muốn phản kháng sao?”
“Không…”
“Không khóc.”
“Đừng khóc.”
Trên má ta bỗng truyền đến một mảng ấm nóng. Ta sững người. Tống Vi Trần đang dùng đôi môi đầy m/áu, nhẹ nhàng hút nước mắt trên mặt ta. Đây là lần đầu tiên hắn hôn ta. Ta rất thích cảm giác này. Nhưng… Ta khóc sao? Ta khóc từ lúc nào?
“Trầm Tội.”
“Ta ở cùng ngươi.”
“Đừng khóc.”
“Ồn ào.”
Ta không dám nhìn đôi mắt vừa dịu dàng vừa bi thương đến tận cùng của Tống Vi Trần. Ta trực tiếp dùng tơ khôi lỗi siết đ/ứt đầu hắn. M/áu nóng của Tống Vi Trần b.ắ.n khắp người ta. Mặt ta toàn là m.á.u của hắn. Thời gian dường như dừng lại từ khoảnh khắc ấy. Hai trăm năm trước ta từng vô số lần tưởng tượng cảnh mình g.i.ế.c Tống Vi Trần sẽ vui sướng đến mức nào, nhưng khi m.á.u hắn thật sự nóng hổi b.ắ.n lên mặt, trong lòng ta lại trống rỗng đến đ/áng s/ợ. Không có khoái ý b/áo th/ù, cũng không có cảm giác thắng lợi, chỉ còn một khoảng im lặng lạnh hơn cả qu/an t/ài năm xưa.
Ta giải chú trên con búp bê Tống Vi Trần rồi đ/ốt nó thành tro. Sau đó giơ tay, từng chút từng chút xóa sạch linh trí cùng toàn bộ ký ức trong h/ồn phách Tống Vi Trần. Ta vỗ tay, cười đi/ên dại.
“Ngốc rồi.”
“Ngốc thật rồi.”
“Sau này sẽ một lòng một dạ.”
“Không tính kế ta nữa.”
Bầu trời đen kịt bỗng nở rộ pháo hoa. Ta ngẩng đầu. Đúng rồi. Hôm nay là giao thừa. Đã nói sẽ cùng Tống Vi Trần đón giao thừa.
“Tiên quân.”
“Ngươi chờ một chút.”
“Ta lập tức kh//âu t.h.i t.h.ể của ngươi lại.”
“Chúng ta về nhà đón giao thừa.”
Ngày thường ta kh//âu vô số th* th/ể. Nhưng riêng t.h.i t.h.ể Tống Vi Trần, ta mất đến nửa canh giờ mới kh//âu xong. Ta nhảy lên lưng hắn. Lưng hắn lạnh ngắt. Lạnh đến mức ta khẽ run. Nhưng bước chân vẫn vững vàng như ngày thường.
Sau khi trở về nhà, ta phát hiện trong bếp có sẵn một ít sủi cảo. Là Tống Vi Trần gói vào buổi sáng. Nhân th!t lợn hành lá mà ta thích nhất. Giày vò cả ngày, ta cũng nổi cơn thèm. Nhưng không ngờ ta lại nấu sủi cảo thành một nồi canh bột vụn.
“Tiên…”
Ta theo bản năng muốn gọi Tống Vi Trần tới giúp. Nhưng vừa nhớ hắn đã trở thành một t.h.i t.h.ể vô tình vô thức, ta liền thôi không đàn gảy tai trâu nữa. Không ngờ Tống Vi Trần lại máy móc bước tới, thu dọn nồi bát, sau đó nấu lại một nồi sủi cảo mới.