Sao Alpha lại mang thai được?!

Chương 8

03/09/2025 17:57

Lục Kinh Vân ngồi trên ghế sofa bọc vải mà phong thái như ngồi ghế da cao cấp.

Tôi kéo cái ghế đẩu ngồi đối diện.

Bác sĩ Tiêu nhìn tôi đầy lo lắng.

Tôi cười gượng, dưới ánh nhìn của 6 con mắt, cởi phăng chiếc áo hoodie ra.

Lục Kinh Vân khẽ nhíu mày.

Tôi làm ngơ, giơ khuỷu tay có vết thương lên: "Là chỗ này chảy m/áu thôi. Mấy hôm trước đ/á/nh nhau, tối qua... Vô ý cọ xát.”

"Nhưng vết m/áu trên ga giường không chỉ một chỗ.” Chú Lý nhắc khéo.

Dù sao cũng đã mất hết liêm sỉ, tôi liếc nhìn ai đó rồi hạ giọng: "Các vết còn lại không phải của tôi.”

Không gian đóng băng.

Bác sĩ Tiêu ho sặc sụa.

Chú Lý ngượng ngùng nhìn lên trần nhà.

Chỉ có Lục Kinh Vân là bình thản rút khăn ra lau tay: "Vậy là của tôi?"

“Đúng vậy, lật qua lật lại, khó tránh khỏi dính đầy người.”

Không khí đột nhiên yên ắng đến đ/áng s/ợ.

Bác sĩ Tiêu ho khẽ một tiếng: “Tôi nghĩ vẫn cần kiểm tra kỹ để phòng hờ.”

Không chịu nổi nữa rồi.

Tôi nhắm mắt, quay sang Lục Kinh Vân với vẻ mặt lạnh lùng, im lặng không nói.

Bầu không khí căng thẳng kéo dài nửa phút.

Lục Kinh Vân lên tiếng: “Băng bó cho cậu ấy đi.”

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bác sĩ Tiêu thành thạo băng bó vết thương cho tôi, phát hiện tôi sốt thì lại kê thêm th/uốc, sau đó nhanh nhẹn thu dọn hộp dụng cụ.

Chú Lý đã đứng chờ ở cửa, có vẻ sắp rời đi.

Tôi vừa mặc áo hoodie vừa nói tạm biệt, tiếng đóng cửa vang lên.

Tôi chui đầu ra khỏi áo–––

Vị đại gia trên ghế sofa vẫn còn đó!

Tôi vuốt tóc, chậm rãi chỉnh lại quần áo, liếc nhìn anh vài lần: “Sao anh còn chưa đi?”

“Tối qua khi rời đi, cậu đã hái một đóa hoa hồng trắng trong vườn.”

“...”

Tôi lảng tránh ánh nhìn của anh, lí nhí nói: “Tôi... Chưa thấy hoa hồng trắng bao giờ, nó nở đẹp quá nên không cưỡng lại được...”

“Tôi trồng.”

Tôi nuốt nước bọt, gượng gạo: “... Vậy anh giỏi thật đấy.”

“Trong vườn có hơn chục loài hoa, chỉ có hoa hồng trắng là do tôi tự tay chăm sóc.”

Tôi cười gượng, định lấy từ ví ra 200 tệ để bồi thường thì lại nghe anh nói: “Tôi đã nói tên tôi là Lục Kinh Vân.”

“... À, tôi nhớ rồi.”

“Nhưng đêm qua cậu gọi là Lục Kình Ngư, 2 lần.”

Tôi lặng người.

Lục Kình Ngư là biệt danh mà Thẩm Tuần ngày xưa vô thức gọi Lục Kinh Vân khi nũng nịu.

Đêm qua quả thực tôi mất trí rồi.

“À...” Tôi ho khẽ, gượng gạo giải thích, “Tôi lỡ lời, anh đừng để bụng.”

Ánh mắt Lục Kinh Vân bình thản: “Cơ thể cậu dường như không bài xích pheromone của tôi.”

Đúng thế, 10 trước đã bị cắn cổ truyền pheromone vào rồi, bài xích sao nổi.

Tôi nở nụ cười gượng, rút 200 tệ đặt lên bàn: “Trùng hợp thôi. Đây, coi như bồi thường hoa hồng, sau này tôi không hái nữa.”

Ánh mắt soi xét của Lục Kinh Vân vẫn dán ch/ặt lên mặt tôi: “Thẩm Tuần.”

“Gì?”

“Trước đây chúng ta có quen nhau không?”

Nụ cười dần tắt lịm.

Trong mắt Lục Kinh Vân chỉ có dò xét và phòng bị, không chút thân quen.

Anh nhìn tôi vẫn như người xa lạ.

Tôi nhoẻn miệng cười, liếc mắt quanh phòng: “Anh Lục, tôi chỉ là kẻ bình thường phải ki/ếm tiền nuôi em gái học hành, mức sống cũng như anh thấy đấy. Nếu không có tối qua, cả đời tôi cũng chẳng tiếp xúc được với người như anh.”

Lục Kinh Vân cúi mắt che đi vẻ lạnh lùng.

Dáng vẻ ấy khiến tôi chợt xiêu lòng.

Tôi thở dài, bước đến mở cửa: “Làm lỡ nhiều thời gian của anh rồi, mời anh về đi.”

Lục Kinh Vân dừng ở ngưỡng cửa, giọng đều đều: “Để trống lịch thứ hai và thứ ba tuần sau. Tối chủ nhật tôi sẽ sai người đến đón cậu.”

“?”

“Kỳ mẫn cảm của tôi.”

“Ừ, được.”

Suýt nữa tôi lại tự mình đa tình rồi.

Sau khi đóng cửa, tôi chợt hiểu ra.

Vậy ra anh đích thân dẫn người đến kiểm tra “chỗ đó” của tôi là để chuẩn bị cho kỳ mẫn cảm sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta bỏ trốn rồi bị cấp trên cưỡng chế yêu

Chương 18
Tôi là một Beta, nhờ không bị pheromone ảnh hưởng mà vững vàng ngồi ở vị trí thư ký của Alpha aka công chính suốt năm năm liền. Người ngoài đều nói tôi là trường hợp đặc biệt. Nhưng tôi biết rõ, chẳng qua là vì Omega aka thụ chính trong cốt truyện vẫn chưa xuất hiện. Sau đó, khi Omega đó chính thức lộ diện, tôi lập tức nộp đơn từ chức, quay đầu bỏ chạy. Không ngờ, mới về quê được ba ngày, Alpha chính đã tìm tới tận cửa. Alpha đang rơi vào kỳ mẫn cảm hoàn toàn mất kiểm soát, nhốt tôi lên gác xép. Tôi đau đớn phản kháng, đổi lại chỉ là mấy vết cắn chằng chịt nơi sau gáy. Anh hạ giọng dỗ dành: "Bảo bối có biết không? Beta mà không ngoan ngoãn, sẽ bị bắt nạt đến mức biến thành Omega đấy."
27.04 K
10 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tra công cũng phải sinh con sao

7
Tôi là một beta tra công trong một cuốn tiểu thuyết ABO, còn vợ Omega của tôi, Giang Diểu, là thụ chính. Tôi ghét bỏ cậu ấy, cũng không thể cùng cậu ấy vượt qua kỳ phát tình. Giang Diểu phải đi làm nuôi tôi, vì không có bạn đời an ủi nên vượt rào với cấp trên, diễn ra một mối tình cấm kỵ. Nhưng cốt truyện lại xảy ra chút sai lệch. Giang Diểu mỗi ngày đều hít tôi như hít mèo, hoàn toàn không có dấu hiệu ngoại tình. Thậm chí còn muốn dùng con cái để giữ chân tôi. Cậu ấy ôm lấy tôi, trong mắt ngấn lệ, tràn đầy cầu xin. “Chồng ơi, em sinh cho anh một đứa con được không, anh nhìn em một chút đi, yêu em một chút được không?” Tôi sợ đến mức suýt đi triệt sản. Sau đó cậu ấy nuốt thuốc, cưỡng ép bước vào kỳ phát tình, pheromone thanh ngọt tỏa ra, mang theo dục vọng bao bọc lấy tôi. “Vậy được rồi, chồng đến sinh em bé nhỏ cho em đi, em sẽ yêu nó giống như yêu anh.”
ABO
Boys Love
0