"Buổi diễn thuyết hôm nay đến đây là kết thúc. Ngoài ra, tại đây tôi muốn làm rõ một chuyện..."
Cả hội trường im phăng phắc lắng nghe cậu ta nói tiếp.
Tôi đứng trong góc tối sau hàng ghế cuối cùng của phòng diễn thuyết, tim đ/ập thình thịch, phấn khích đến mức suýt bật cười thành tiếng.
Trương Nham đi tới khoác vai tôi.
"Anh bạn này đang định nói gì thế?"
Ánh mắt của Biên Dương lướt đến chỗ chúng tôi thì dừng lại, giọng nói cũng ngập ngừng một chút.
Mau nói đi, sốt ruột ch*t đi được.
Mau nói cho mọi người biết tôi không phải là gay bắt cá hai tay đi, vì tôi vốn dĩ không phải là gay!
Tôi lo lắng nhìn về phía Biên Dương, nở một nụ cười chắc chắn và gật đầu với cậu ta.
Trên mặt Biên Dương hiện lên một cảm xúc phức tạp.
Cậu ta ngập ngừng một chút:
"Mộc Dĩ Lâm và cậu bạn cùng phòng kia của cậu ấy không có qu/an h/ệ gì cả..."
Sau đó, cậu ta ngước mắt liếc về phía tôi một lần nữa.
"Cậu ấy đang theo đuổi tôi."
Dưới sân khấu, tiếng bàn tán nổi lên không ngớt.
Đệt!
Tôi tức đến mức gạt tay Trương Nham đang khoác trên vai mình ra.
Cậu ta đi/ên rồi à?
Tôi theo đuổi cậu ta hồi nào?
Cậu ta có hiểu lầm gì về tôi không vậy?
Tôi là trai thẳng chính hiệu mà!
Tôi mỗi ngày đi theo sau cậu ta đưa nước xách túi là theo đuổi cậu ta sao?
Tôi mang miến cua tay cầm thơm ngon cho cậu ta một tháng là theo đuổi cậu ta sao?
Tôi giành làm việc vặt, giúp cậu ta dọn dẹp đủ thứ bừa bộn và hỏi han quan tâm là theo đuổi cậu ta sao?
Cậu ta rốt cuộc có hiểu không vậy hả?
Thế này mà gọi là theo đuổi người ta à?
Lúc này, một bạn nam ngồi ở hàng cuối cùng đột nhiên quay đầu lại chỉ vào tôi, chậm rãi nói một câu với âm lượng mà cả hội trường đều có thể nghe thấy:
"Ê? Cậu không phải là Mộc Dĩ Lâm sao? Tôi nhận ra cậu."
Chương 4: