HỒN KIẾM PHƯỢNG HOÀNG

Chap 9

13/04/2026 11:23

Phong Hoa và Phù Hồng cùng lúc hóa ra Ki/ếm h/ồn. Ánh mắt nhìn Quý Liễm Xuyên như thể muốn lóc da l/ột thịt hắn ta.

"Là chúng ta."

"Đã chiếm đồ của chúng ta lâu như vậy, đến lúc phải trả lại rồi chứ?"

Chiếm? Chẳng lẽ đây chính là bí mật mà họ không muốn nói cho ta biết?

Ta còn chưa kịp hỏi, Quý Liễm Xuyên đã quay đầu muốn bỏ chạy.

Tay ta nhanh hơn n/ão, trước khi kịp phản ứng, ta đã vung một chưởng, đ.â.m ki/ếm Phù Hồng về phía trước.

Phù Hồng đ.â.m trúng đùi Quý Liễm Xuyên, xuyên qua hoàn toàn. Quý Liễm Xuyên đ/au đến mức không thốt nên lời, trực tiếp ngã vào vũng m/áu.

Lão ta ôm lấy vết thương đang rỉ m/áu, trán đi/ên cuồ/ng tuôn mồ hôi lạnh. Ánh mắt nhìn chúng ta vừa có sự sợ hãi lại vừa có sự h/ận th/ù: "Muốn g.i.ế.c ta? Khâu Bạch, vậy thì ngươi là kẻ khi sư diệt tổ, ai ai cũng có thể gi*t! Hai thanh ki/ếm nát các ngươi, cũng đừng hòng lấy lại đồ của mình!"

Phù Hồng hừ lạnh một tiếng, vô cùng gh/ét bỏ lau đi vết m.á.u trên thân ki/ếm: "Gi*t ngươi? Ai nói muốn g.i.ế.c ngươi?"

"Ta muốn ngươi giống như chúng ta, muốn sống không được, muốn c.h.ế.t không xong." Nói xong, Phù Hồng quay đầu nhìn ta: "Chẳng phải ngươi luôn muốn biết lai lịch của chúng ta, còn có bí mật của vực sâu và cấm địa sao?"

"Đi theo ta."

21.

Chúng ta kéo lê Quý Liễm Xuyên, đi thẳng đến chỗ sâu nhất trong cấm địa.

Ta kinh ngạc phát hiện ra, điểm cuối của nơi này lại là vách núi cao nhất của quần sơn.

Nhìn từ đây ra xa… Không chỉ có những dãy núi xanh biếc trùng điệp. Mà còn có một bộ h/ài c/ốt Phượng hoàng khổng lồ, trải dài mấy chục dặm.

H/ài c/ốt ch/ôn sâu dưới lòng đất. Nhưng nếu dùng tâm pháp Thánh Ki/ếm Tông để quan sát, sẽ thấy rõ mồn một.

Hơi thở của ta ngưng lại trong chốc lát. Là sự ngạt thở, và cả nỗi sợ hãi từ sâu trong xươ/ng tủy đối với Thượng cổ Thần thú.

Cả người ta cứng đờ tại chỗ, không thể nhúc nhích. Trong mắt chỉ còn lại bộ h/ài c/ốt Phượng hoàng đó.

Mãi đến khi giọng nói của Phù Hồng kéo ý thức ta trở lại. Nàng ta nhìn h/ài c/ốt, từ từ nói: "Đây là chân thân (thân thể thật) của ta và Phong Hoa."

"Năm đó, Tông chủ khai tông của Thánh Ki/ếm Tông đã lợi dụng lúc chúng ta niết bàn yếu ớt, dùng gian kế bắt giữ chúng ta. Dùng một trăm lẻ tám chiếc đinh ki/ếm, đóng h/ài c/ốt của chúng ta tại đây. Là để cung cấp ng/uồn sức mạnh Phượng hoàng liên tục cho người của Thánh Ki/ếm Tông hấp thụ."

"Đợi hấp thụ xong, thì lại chờ mười năm sau Phượng hoàng niết bàn, cũng chính là lúc cuộc tỷ thí giành vị trí người đứng đầu diễn ra mười năm một lần."

"Mỗi một lần niết bàn tái sinh, đều là một lần đ/au khổ bị gõ xươ/ng hút tủy. Còn linh h/ồn của ta và Phong Hoa thì bị giam cầm trong hai thanh Thần ki/ếm, phong ấn dưới đáy đầm, vĩnh viễn không thấy ánh Mặt trời."

"Người của Thánh Ki/ếm Tông dựa vào việc hấp thụ sức mạnh của chúng ta, và cả khí vận của bách tính trong phạm vi h/ài c/ốt của chúng ta, mà phi thăng hết người này đến người khác. Đây cũng là lý do ban đầu chúng ta không muốn nói sự thật cho ngươi."

"Sự cám dỗ của việc phi thăng quá lớn, chúng ta sợ ngươi sẽ chọn đứng về phía Thánh Ki/ếm Tông, nhưng bây giờ, chúng ta có thể yên tâm nói cho ngươi biết tất cả mọi chuyện, ngươi là đồng đội đáng tin tưởng nhất của chúng ta rồi."

Ta nhìn Phù Hồng, hồi lâu không nói nên lời. Khoảnh khắc này, ta cuối cùng cũng hiểu vì sao khi Hạ sư tỷ bước ra khỏi cấm địa lại lòng như tro tàn.

Thánh Ki/ếm Tông mà nàng luôn tôn thờ như tín ngưỡng, lại dựa vào việc hấp thụ sức mạnh Phượng hoàng và khí vận của bách tính để cung cấp cho đệ tử phi thăng. Sự đả kích to lớn như vậy, ngay cả ta còn t/âm th/ần chấn động, huống chi là nàng ấy?

Ta nghiến răng, một lần nữa dùng ki/ếm Phù Hồng kề vào yết hầu Quý Liễm Xuyên: "Là ngươi! Là các ngươi! Là Thánh Ki/ếm Tông đã g.i.ế.c Hạ sư tỷ!"

"Quý Liễm Xuyên, ta nhất định sẽ bắt ngươi đền mạng!"

22.

Nghe vậy, Quý Liễm Xuyên cười như thể đã không còn sợ hãi, chỉ muốn làm liều.

Lão ta trông như đi/ên cuồ/ng: "Ta g.i.ế.c nàng ta ư? Là đồ ng/u Hạ Chiêu Tuyết kia tự mình không nắm bắt được cơ hội phi thăng! Nàng ta ki/ếm tâm tan vỡ, t/ự s*t mà ch*t, liên quan gì đến ta?"

"Sau khi ra khỏi cấm địa, chẳng lẽ ta có động đến một ngón tay của nàng ta sao?"

Thấy lão ta còn đang ngụy biện, ta cười lạnh một tiếng, cũng không định che giấu nữa: "Đúng, các ngươi đã ngụy tạo ra cái c.h.ế.t giả là sư tỷ t/ự s*t. Nhưng ki/ếm tâm của nàng ấy, không ai có thể lay chuyển."

"Ngươi có biết, người đầu tiên dùng tính mạng để nhắc nhở ta cấm địa có điều kỳ lạ là ai không?"

"Là Hạ sư tỷ."

Đêm đó, Hạ sư tỷ quả thực nhìn ta không nói một lời. Nhưng nàng đã dốc hết tu vi toàn thân, dùng cách không truyền âm (truyền âm qua khoảng không) truyền vào thức hải của ta chín chữ: "Nếu ta ch*t, vào cấm địa, c/ứu thương sinh."

Từ khi ra khỏi cấm địa, Hạ sư tỷ đã bị giáng xuống Cấm Ngôn Chú (lời nguyền cấm nói). Nàng không thể nói chuyện, thậm chí ngay cả cách không truyền âm cũng vô cùng khó khăn. Đây là th/ủ đo/ạn quen dùng của Thánh Ki/ếm Tông không muốn bí mật bị bại lộ.

Trước đây cũng không phải không có Ki/ếm khách đứng đầu không muốn đồng lõa cùng làm việc x/ấu. Nhưng không có ngoại lệ, mỗi người đều bị giáng xuống Cấm Ngôn Chú.

Những Tông chủ đó liền giả vờ rằng họ không chịu nổi linh lực khổng lồ của cấm địa, ki/ếm tâm tan vỡ mà t/ự s*t ch*t.

Sư tỷ biết, mình ra ngoài cũng khó thoát khỏi cái ch*t. Thế là dùng cái c.h.ế.t của mình để truyền tín hiệu cho ta.

Khi t.h.i t.h.ể sư tỷ được tìm thấy vào ngày thứ hai, thì trận đấu này, ngoài ta ra không ai biết, đã lặng lẽ bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm