Thế là, tôi mỉm cười sửa lời.
"Dư An hiểu lầm rồi, tôi và Hoắc Hành không có qu/an h/ệ gì cả."
"Nếu nhất định phải nói là có, thì cũng không phải loại qu/an h/ệ mà cậu nghĩ đâu."
"Tôi và cậu ta, cùng lắm cũng chỉ là bạn bè thế giao mà thôi."
Đôi môi Hoắc Hành r/un r/ẩy.
"Anh Tạ, anh đang nói cái gì vậy."
"Chuyện điện thoại em có thể giải thích mà, em và cô ấy chỉ là..."
Điện thoại lại rung lên một cách không đúng lúc.
Giang Dư An chu đáo vuốt màn hình nghe máy, rồi đưa vào tay Hoắc Hành.
"Có vẻ rất khẩn cấp đấy, Hoắc thiếu vẫn nên nghe máy đi."
Hoắc Hành nhìn điện thoại, rồi lại nhìn tôi.
Nhìn Giang Dư An, lại nhìn tôi thêm lần nữa.
"A Hành, em sợ quá, anh..."
Giọng nói nũng nịu yếu ớt của Tô Thiển Thiển, truyền ra ngoài không sót một chữ nào.
Ừm.
Quả nhiên là chu đáo.
Lại còn bật cả loa ngoài.
Hoắc Hành ch/ửi thề một tiếng, nắm ch/ặt điện thoại lao ra ngoài.
Tôi vươn tay về phía Giang Dư An.
"Tài liệu đâu, tôi xem trước đã."
"..."
"Dư An?"
Cậu ấy tiến lại gần một chút, đưa tay chạm vào môi tôi.
"Chảy m/áu rồi."
"Không sao, chúng ta cứ..."
Cánh môi nhói đ/au.
Tôi ngước mắt nhìn cậu ấy.
Giang Dư An thu lại ngón tay đang miết mạnh, rủ mắt thì thầm.
"Vẫn nên xử lý một chút đi, nhiễm trùng thì không hay đâu."
Nhìn vùng cổ đang nổi đầy gân xanh vì kìm nén quá mức của cậu ấy, lần đầu tiên tôi ý thức được rằng.
Cậu bé bị b/ắt n/ạt năm nào, giờ đã trưởng thành rồi.