Cô ấy là một tác giả toàn thời gian, sở hữu lượng lớn người hâm m/ộ trong giới tiểu thuyết trinh thám.
Sở dĩ cô ấy bị liệt vào diện tình nghi, là vì một bài viết từng gây bão mạng vào một tuần trước.
Tin tức nhà báo nổi tiếng Trương Lập bị cảnh sát bắt giữ đã lan truyền rộng rãi trên mạng internet với tốc độ chóng mặt.
Một tài khoản có tên “Người dọn dẹp” đã nhanh chóng phân tích và đưa tin chi tiết về vụ án này.
Trong bài viết, người này đặc biệt nhấn mạnh đến siêu phẩm trinh thám đang làm mưa làm gió hiện nay - “Bảy Lần T/ử Vo/ng”.
Tài khoản này chỉ ra rằng sáu vụ án đã xảy ra cho đến nay đều hoàn toàn trùng khớp với những nạn nhân được miêu tả trong cuốn sách.
Bất kể là từ miêu tả ngoại hình của nạn nhân, cho đến hiện trường vụ án cũng như phương thức gây án, tất cả đều giống nhau như đúc.
Giống như thể có ai đó đang cố tình mô phỏng, bày tỏ sự tôn kính với bộ tiểu thuyết này vậy.
Vì vậy chúng tôi tiến hành triệu tập Lý Nhiễm lần thứ hai.
Khác ở chỗ, lần này là trong phòng thẩm vấn.
Tôi lại đẩy những bức ảnh đó đến trước mặt cô ấy: “Những người này, cô đã từng gặp chưa?”
Cô ấy hờ hững liếc nhìn.
“Cảnh sát Lục, tôi chưa bao giờ can thiệp vào cuộc sống của A Lập.”
“Trả lời tôi.”
Sắc mặt cô ấy lạnh đi đôi chút: “Không quen.”
“Tôi hỏi cô đã từng gặp chưa...” Tôi nhìn cô ấy đầy cảnh giác: “Cô đang vội vàng phủ nhận điều gì sao?”
Bị bức ép, nhắm vào bằng hàng loạt câu hỏi như vậy, cô ấy còn tỏ ra bình tĩnh hơn những gì tôi tưởng tượng.
“Gần đây Đội trưởng Lục phải nói nhiều rồi, tôi chu đáo muốn giúp anh đỡ tốn nước bọt thôi mà.”
Thấy cô ấy mềm cứng đều không ăn, tôi quyết định thay đổi chiến lược:
“Theo như chúng tôi tìm hiểu, nửa năm trước cô từng xuất bản một bộ tiểu thuyết trinh thám, dường như doanh thu khá ấn tượng.
“Cũng chính nó đã giúp cô một bước vươn lên trở thành tân binh sáng giá của giới tác giả trinh thám.”
“Đúng vậy: “Bảy Lần T/ử Vo/ng”.” Cô ấy mỉm cười: “Tôi rất thích tác phẩm này.”
Tôi quan sát tỉ mỉ biểu cảm của cô ấy: “Tại sao cô lại nghĩ đến việc viết một tác phẩm như vậy, tôi nghe nói vụ án trong đó vô cùng ly kỳ và tà/n nh/ẫn.”
“Nghe nói sao?” Cô ấy nhíu mày: “Đội trưởng Lục thật sự nên tìm đọc thử xem sao, tôi nghĩ anh sẽ thích nó đấy.”
Tôi gật đầu.
“Nửa năm trước, thành phố Thanh xảy ra vụ án khoét mắt, bài báo nhỏ đưa tin lúc bấy giờ chính là do bạn trai cô viết.
“Từ đó về sau, thành phố này liên tiếp xảy ra hàng loạt vụ án tương tự.
“Sáu nạn nhân, tất cả đều trùng khớp với tình tiết vụ án do chính cô thiết kế trong sách.”
Lý Nhiễm chìm vào im lặng hồi lâu.
Sắc mặt cô ấy không hề biến đổi, ánh mắt bình tĩnh, điềm nhiên nhìn thẳng vào tôi.
Đột nhiên cô ấy khẽ cười: “Thế nên Đội trưởng Lục nghi ngờ tôi là hung thủ.”
Tôi kinh ngạc trước sự nhạy bén và bình tĩnh của cô ấy.
Nhưng câu nói tiếp theo của cô ấy lại khiến tim tôi gi/ật thót.
“Đội trưởng Lục, tôi chính là “Người dọn dẹp”.
“Tôi nghi ngờ, bạn trai tôi muốn gi*t tôi.”