Tôi là một người viết tiểu thuyết mạng, vì tính chất công việc nên đã nghe kể về vô số chuyện kỳ quái đến rợn người.
Tự nhận mình là người từng trải, nhưng lúc này đây tôi vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.
501 vẫn tiếp tục gửi tin nhắn thoại: "Mọi người sao im hết rồi? Đúng là tầng 6 mà, tôi còn ghi âm gửi vào nhóm bạn học nữa."
Tôi hỏi: "Cậu chắc chắn mình nghe thấy từ tầng 6 chứ? Không đùa đấy chứ?"
"Có gì mà phải nghi ngờ? Không tin tôi tag 601 ra đây, mọi người tự hỏi!"
501 cười lớn, nhưng ngay sau đó—
"Ch*t ti/ệt! Làm méo gì có 601 nào, tòa nhà này chỉ có năm tầng thôi mà? Vậy mấy ngày nay tôi nghe thấy cái gì?!!"
Hắn hoảng lo/ạn, liên tục gửi hàng loạt tin nhắn.
"Tòa nhà này bị m/a ám rồi, làm sao đây, chúng ta có nên báo cảnh sát không?"
"Nói gì đi chứ, sao không ai lên tiếng vậy? Đừng dọa tôi chứ!"
Bầu không khí bắt đầu trở nên kỳ lạ, tim tôi đ/ập thình thịch.
Mấy ngày qua tôi hoàn toàn chắc chắn những gì mình nghe thấy là thật.
Mỗi đêm, đúng 12 giờ, những âm thanh khó chịu ấy lại đều đặn vọng xuống từ tầng trên, khiến tôi thức trắng đêm.
Nhưng bây giờ chuyện quái q/uỷ gì đang xảy ra?
Những tầng khác nghe thấy âm thanh từ đâu?
Trong nhóm lại có người lên tiếng.
201, giọng trầm đục, avatar hình Mike Tyson.
"Mấy người diễn cái trò gì vậy?"
"301, tao nghe rõ mồn một là mày gây ồn, mày cấu kết với bọn họ trêu đùa tao phải không?"
301 là một giáo viên, nghe vậy tức gi/ận:
"Mày vu oan cho ai? Rõ ràng là tầng 4, cô ta là người đầu tiên lên tiếng!"
Tôi: "Tôi lên tiếng đương nhiên là vì nghe thấy, 501 rốt cuộc tình hình của anh thế nào? Không phải là anh và bạn gái sao?"
501 không dám gửi thoại, trả lời thẳng thừng: [Tôi là người đ/ộc thân!]
Mọi chuyện lại quay về vòng luẩn quẩn.
Trong nhóm tranh cãi kịch liệt, tôi đã nhận ra điều bất ổn.
Trừ khi mấy người này cấu kết lừa tôi, bằng không sự việc này không thể giải thích bằng bất cứ lý do nào.
Đúng lúc ấy, tầng trên lại vọng xuống âm thanh quái dị.
"Á!"
Nhóm chat im phăng phắc.
Âm thanh đó như thể dán sát vào trần nhà tôi mà phát ra, nghe giống "chuyện đó", nhưng mang theo sự đ/au đớn.
Như có ai đó đang nằm vật trên sàn tầng năm, rên rỉ trong đ/au khổ!
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, tôi thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn lên.
Gắng gượng giữ bình tĩnh, tôi bước xuống giường bật hết đèn trong nhà, lại còn vào bếp lấy con d/ao phay.
Nhưng dù ánh đèn sáng trưng, tôi vẫn không cảm thấy an toàn chút nào.
Trong nhóm, thầy giáo 301 nghiêm khắc nói: "Đừng giả vờ nữa, tầng 4, tôi lại nghe thấy tiếng động rồi, chính là cô."
"Tuổi còn trẻ mà không lo học tốt, lấy chuyện này ra trêu chọc người khác, bố mẹ cô dạy dỗ cô thế nào vậy?"
Gã lực sĩ 201 gầm lên: "C/âm mồm vào! Tao nghe rõ mồn một là mày! Thằng đạo đức giả, thích đùa giỡn lắm hả?"
"Được, mày đợi đấy, hôm nay tao không phá tung cửa nhà mày thì tao theo họ mày!"
Tiếng đóng sầm cửa vang lên từ tầng dưới.
201 đang lên lầu!
501 cũng gửi tin nhắn, h/oảng s/ợ nói hắn nghe thấy âm thanh ấy ngay trên đầu mình.
Nhưng trên đầu hắn chỉ có tầng thượng thôi mà!
101 im lặng, nhưng tôi đoán hắn cũng đã nghe thấy.
Tiếng bước chân vang lên trong hành lang, 201 đã lên tầng, 301 rõ ràng có chút căng thẳng.
"Tầng 2 anh đừng có gây sự nhé, tôi nói đều là thật, anh mà dám làm bậy tôi báo cảnh sát đấy!"
Tôi biết đây không phải lúc nội bộ mâu thuẫn, cũng khuyên: "Tầng 2 bình tĩnh đã, tôi thấy chuyện này không đơn giản, mọi người hãy bình tĩnh đã!"
Tôi giúp 301 nói, nhưng hắn lại quay sang ch/ửi tôi thậm tệ!
"Cô giả vờ làm người tốt cái gì, chính cô là kẻ đ/âm chọc bọn tôi, tuổi nhỏ mà tâm địa đ/ộc á/c thế?"
Tôi bị làm cho tức đi/ên, m/ắng lại: "Anh là đồ ng/u à? Rõ ràng mỗi tầng đều nghe thấy âm thanh ở trên đầu mình, chuyện quái dị như vậy anh không thấy có vấn đề sao?"
Đúng lúc ấy, tiếng đ/ập cửa dữ dội vang lên từ tầng dưới, 201 đã đến nơi!
Giọng 301 đột nhiên nhỏ lại, cách âm giữa các tầng không tốt, tôi nghe thấy tiếng hắn lê dép ra cửa.
Giọng nói không rõ ràng vọng tới:
"Đại ca, đừng động thủ, có gì từ từ nói, tôi mở cửa cho anh, anh tự vào mà nghe, có phải tầng 4..."
Cánh cửa sắt kẽo kẹt mở, tiếng đ/ập cửa ngừng bặt.
Tôi chăm chú lắng nghe, muốn biết 201 sẽ nghe thấy gì.
Nhưng.
"Người? Người đâu!"
Giọng nói kinh hãi của 301 vang lên!
Hắn ngã vật xuống đất, ngay sau đó tôi nghe thấy tiếng hắn dùng chân đạp cửa đi/ên cuồ/ng!
"Không có ai! Không có ai cả!"
"Có m/a! Có m/a đó!"
Tiếng thét k/inh h/oàng x/é toạc màn đêm, tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp, cơn lạnh buốt thấu xươ/ng tủy!
Tôi mở điện thoại gọi cảnh sát!
Đúng lúc này.
Quản trị viên: "Xin lỗi, đến muộn chút, bây giờ công bố luật chơi vòng một."
"Tên trò chơi: Âm Q/uỷ Tốc Độ."
[Luật 1: Tìm ra cái lưỡi mà âm q/uỷ giấu trong phòng, người tìm nhanh nhất được cộng 10 điểm, thứ nhì 8 điểm, cứ thế suy giảm, người cuối cùng được 2 điểm.]
[Luật 2: Tìm ra âm q/uỷ ẩn náu giữa các bạn, người tìm ra được cộng 30 điểm.]
[Kết thúc trò chơi, người điểm thấp nhất sẽ mất một cơ quan.]
[Người sống sót cuối cùng, một điểm tương đương một triệu thu nhập hợp pháp!]
"Bây giờ, trò chơi bắt đầu!"
Cuộc gọi báo cảnh sát của tôi tự động ngắt kết nối...