Tôi là cô chủ của một gia đình giàu có trong một cuốn tiểu thuyết luận loan.
Nam chính là anh trai ruột của tôi, nữ chính là tình địch của tôi, còn nam phụ là gu của tôi.
Mỗi ngày tôi chẳng làm gì khác ngoài việc xem anh trai tôi bày đủ trò gi am c ầm, nữ chính vừa từ chối vừa q uyến r ũ, còn nam phụ thì yêu mà không được đáp lại.
Anh tôi: "Em là của anh! Trong mắt em chỉ có thể có mình anh!"
Nữ chính: "Anh không thể đối xử với em như vậy! Cảnh Thâm..."
Nam phụ: "Buông cô ấy ra! Thanh Nhiên, c/ầu x/in em hãy nhìn tôi một chút."
Tôi đứng bên cạnh cắn hạt dưa, t ặc l ưỡi chậc chậc.
Người vệ sĩ của tôi, Quan Hằng, kịp thời đưa cho tôi thêm hạt dưa, mắt lạnh lùng nhìn cánh cửa đang ồn ào.
"Cô chủ đừng buồn, Phương Dục An không xứng với cô."
Miệng tôi không ngừng cắn hạt dưa, còn phải phối hợp d ụi mắt cho đỏ lên: "Đúng vậy, tôi rất buồn."
[Cô ấy đáng yêu như một con thỏ nhỏ, nếu làm cô ấy khóc, sẽ đáng yêu đến mức nào nhỉ?]
Suy nghĩ bất ngờ này khiến tôi khựng lại một lúc.
Tôi chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Quan Hằng.
Mặt anh ấy lạnh lùng như băng, cung kính vô cùng, làm sao có thể nói ra những lời b iến th ái như vậy được!?
[Cái vẻ ngây thơ và bối rối này, thật muốn làm hỏng cô ấy.]
...
Tôi biết mà, trong một cuốn tiểu thuyết b ệnh h oạn thì làm sao có thể thiếu kẻ b iến th ái!