Hôm đó trời quang mây tạnh, gió xuân hiu hiu. Tôi lái chiếc siêu xe màu đỏ, mặc áo khoác da cực kỳ nổi bật đến cổng trường tiểu học đón người lần cuối.

Cố Thời Diễn đeo cặp sách đi một mình, trông chẳng hòa nhập tí nào với đám học sinh đang tung tăng xung quanh. Tôi nghênh ngang đi tới ôm vai cậu ta. Giờ cậu ta không còn đỏ mặt bảo "nam nam thụ thụ bất thân" nữa, chỉ thản nhiên hỏi: "Hôm nay có chuyện gì vui à?"

Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu, hỏi ngược lại: "Nếu một ngày anh đây đột ngột biến mất, cậu sẽ buồn hay vui?"

Cố Thời Diễn khựng lại, nắm lấy vạt đồng hồ xanh trắng không nói gì. Nhìn xem cái tính tình lãnh đạm kia kìa. Chắc kiếp trước tôi ch*t chưa đầy hai tháng là cậu ta quên sạch sành sanh rồi.

"Không thèm trả lời thì thôi." Tôi nở nụ cười vô tâm vô tính, xoa đầu cậu ta. "Anh đi sang đối diện m/ua ly trà sữa, sẽ về ngay thôi."

13

Hệ thống xóa sạch ký ức về diện mạo của tôi trong đầu Cố Thời Diễn. Cậu ta chỉ nhớ có một người như tôi tồn tại, đã làm những gì, làm "li /ếm cẩu" của cậu ta bao lâu.

Nhưng nói thật, tôi cũng khá tò mò. Trong nguyên tác, nữ chính buộc phải đi du học đã hứa với cậu ta chắc chắn sẽ quay về. Còn tôi biến mất không lý do suốt mười năm trời. Chẳng biết tương lai sẽ trở thành ánh trăng sáng hay "ánh trăng đen" trong lòng cậu ta đây?

14

Tôi xuyên trở về năm hai mươi tư tuổi. Lúc tỉnh lại trên máy bay, hệ thống nói những tình tiết trước đó không hề thay đổi. Thẩm Nguyệt Bạch rời xa Cố Thời Diễn ra nước ngoài, gặp gỡ và c/ứu rỗi tôi. Những năm qua tôi yêu cô ta nên chọn cùng cô ta về nước, sẵn tiện tiếp quản việc làm ăn.

Đồng thời, Cố Thời Diễn đã kết oán với tôi, trở thành kẻ th/ù không đội trời chung. Những chuyện xảy ra sau đó chính là con đường tự tìm cái ch*t của tôi ở kiếp trước.

---

Cái lạnh từ máy điều hòa trong văn phòng khiến tôi bừng tỉnh. Mở mắt ra lần nữa, người đứng đối diện lại chính là... Cố Thời Diễn.

Giày da vest phẳng phiu, vóc dáng cao lớn. Lớn nhanh thật đấy. Tôi còn chưa kịp cảm thán xong thì đột nhiên bị đôi mắt đỏ ngầu của cậu ta bóp cổ, nghiến răng chất vấn: "Phương Hoài, người đó rốt cuộc có phải do anh gi*t không?"

Hả. Người nào? Nam phụ tôi đây đang khá là ngơ ngác nhé.

[Ký chủ, là cậu người mẫu cậu gọi ở bar lần trước, bạn cấp ba của nam phụ, sau khi được cậu ta c/ứu thì mất tích không rõ lý do.]

Hệ thống tận tâm giúp tôi nhớ lại.

Hóa ra là vậy. Nhắc tới chuyện này tôi lại thấy bực mình! Năm đó Cố Thời Diễn vì cái gã đó mà đến văn phòng tôi làm lo/ạn, tôi tức đến lú lẫn nên đã thừa nhận bừa là mình gi*t người. Nhưng thực tế thì liên quan quái gì đến tôi cơ chứ!

Tôi nhịn hết nổi rồi, cố hết sức rướn tới mặt Cố Thời Diễn, hôn cái "chụt" lên mặt cậu ta!

15

Cố Thời Diễn: "?"

Hắn bị dọa đến mức lập tức nới lỏng lực đạo ở tay: "Anh, anh..."

Hì hì, không làm cậu gh/ê t/ởm ch*t thì tôi không phải Phương Hoài.

Trong lúc hắn còn đang thẫn thờ, tôi nhanh tay lẹ mắt quẹt ngang khóe miệng, trực tiếp nện một cú đ/ấm vào thẳng mặt hắn!

Làm "li /ếm cẩu" cho hắn hơn nửa năm trời ở kiếp trước, hôm nay n/ợ mới th/ù cũ tính luôn một thể! Bây giờ Cố Thời Diễn đã lớn thế này rồi, đ/á/nh hắn cũng chẳng tính là ng/ược đ/ãi trẻ em nữa.

"Có bằng chứng không? Không có mà đòi tìm ông đây à, đồ ng/u!"

Hắn hoàn toàn bị thao tác này của tôi làm cho lú lẫn, ôm lấy mặt như một kẻ ngốc, lặp đi lặp lại: "Anh, anh... chơi tôi? Phương Hoài, anh..."

"Anh cái gì mà anh?! Mẹ nó cậu bị chứng tăng động hay gì? Vừa mới tới đã bóp cổ tôi? Ông đây là công dân lương thiện nhé, gi*t người cái búa! Đm! Bị kẻ th/ù hôn có thấy gh/ê t/ởm không? Đúng, chính x/á/c! Người tôi muốn làm gh/ê t/ởm chính là cậu đấy!..."

Tôi tuôn một tràng xối xả, làm cho cái bản mặt liệt của Cố Thời Diễn vỡ vụn hoàn toàn. Phải mất một hồi lâu, hắn mới ôm lấy bên mặt bị hôn đến đỏ bừng, nghiến răng thốt ra mấy chữ:

"Anh làm gh/ê t/ởm những người anh gh/ét khác... cũng bằng cách hôn sao?"

"Phải, thì sao? Thế thì đã làm sao nào?"

Trọng sinh một đời, tôi vẫn không sửa được cái thói mạnh miệng.

"Anh, anh..."

Cố Thời Diễn - một tổng tài bá đạo lạnh lùng, suýt chút nữa bị tôi làm cho sụp đổ vì gh/ê t/ởm. Cuối cùng hắn đ/ập mạnh xuống bàn làm việc của tôi một cái, rồi phất tay áo rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Làm ngoại thất chuyên nghiệp thì sao?

Chương 9
Ta là ngoại thất chuyên nghiệp, chuyên dụ dỗ lũ đàn ông bạc tình, giúp những người phụ nữ khốn khổ ly hôn. Rồi thừa cơ giả chết trốn đi, nhận tiền công. Đó là quy trình nhận việc của ta. Vì danh tiếng quá tốt, Hoàng hậu tìm đến ta. "Chỉ cần ngươi giúp ta rời khỏi hoàng cung, bảy tòa tiền trang đều thuộc về ngươi!" Thế nhưng bà ta dẫn ta vào yến tiệc cung đình. Chỉ một ánh nhìn, ta đã hối hận. Bởi nhìn quanh một vòng. Vương gia mắt híp kia, ta từng trốn thoát. Trạng nguyên lạnh lùng nọ, ta cũng từng trốn thoát. Kẻ đáng sợ nhất lại chính là người ngồi trên long ỷ. Ta không chỉ từng trốn thoát khỏi hắn. Trước khi trốn, ta còn cưỡi hắn suốt đêm, hành hạ làm nhục. Đêm đó, hắn điên cuồng gào thét. Đôi mắt đỏ ngầu thề độc: "Phương Hảo Hảo, đợi khi ta cử động được, nhất định sẽ giết chết ngươi!"
Cổ trang
10