Tội Ác Không Bằng Chứng

Chapter 7

13/04/2026 11:39

9.

Ra khỏi Đồn cảnh sát, tôi đến b ệ n h v i ệ n thăm Tần Thọ. Hắn ta đã tỉnh táo, nhưng đã biến thành một người nhân c ô n (người c ụ t tứ chi), thấy tôi đến, hắn ta vặn vẹo dữ dội như một con giòi.

Tôi mỉm cười với hắn ta, "Sống tốt nhé, Giáo sư đại tài, mày sẽ vĩnh viễn sống trong mười tám tầng Đ ị a ngục, vĩnh viễn chịu dày vò."

Tiêu Khang đã c h í t, tôi tận mắt nhìn anh t ự c ứ a c ổ mình trước mặt tôi, "Vợ ơi, anh yêu em, cũng yêu Tiểu Đồng, đây là sứ mệnh của anh, bây giờ anh đã hoàn thành rồi."

Nói xong, anh dịu dàng mỉm cười, không chút do dự đâ* d a o vào c ổ mình.

T h i thể của anh đã được công an hỏa táng. Tôi ôm hộp tro cốt của Tiêu Khang và em gái tôi ra bờ biển.

Biển xanh biếc, đẹp làm sao.

Hồi nhỏ, Tiểu Đồng rất thích biển, nói sau này lớn lên nhất định phải để tôi dẫn cô bé ra biển, chơi cát, bắt cua.

"Chị ơi, chị không lừa em, chân trần dẫm trên cát thật sự rất thoải mái." Trước mắt tôi hiện ra một cô bé đang nhảy nhót tưng bừng, cô bé trẻ trung, linh động và đáng yêu làm sao.

Đôi mắt tôi mờ đi, không kìm được đưa tay ra chạm vào.

Cô bé biến mất.

Chỉ còn lại tiếng "chị ơi" văng vẳng bên tai tôi.

Tôi cười mà rơi lệ, nước mắt rơi xuống sợi dây chuyền pha lê trong suốt.

"Vợ ơi, Thạch Anh Tím, thật sự rất hợp với em." Tiêu Khang mỉm cười đeo sợi dây chuyền vào cổ tôi.

Tôi ôm lấy anh ấy, hôn lên môi anh ấy.

Tôi đứng dậy, nhìn lần cuối về phía biển cả vô tận. Rồi rắc tro cốt của em gái và chồng tôi xuống đó.

"Tiểu Đồng, chồng ơi, em đến đây." Tiếng sóng vỗ vang lên, tôi từng bước bước xuống biển.

Ngay khi nước biển sắp ngập qua cổ tôi.

Tôi thấy một bóng người đang chật vật trong nước.

Tôi sững người lại, lao đến c/ứu cô ấy.

Đó là một người đàn bà già cả, sau khi được tôi c/ứu lên, bà ấy cứ úp mặt khóc nức nở. Tôi lặng lẽ nhìn bà ấy, chờ đợi câu chuyện của bà.

"Con gái tôi bị mấy tên sú* s i n h h à n h hạ đến c h í t."

"Mấy tên sú* v ậ t đó gia thế hiển hách, tôi là một bà lão, không thể kiện thắng được chúng."

"Chỉ có cái c h í t mới có thể cho con gái tôi một lời giải thích."

Tôi sững sờ, đầu óc n/ổ tung như sấm sét.

Mỗi người đều có sứ mệnh của riêng mình.

Tôi đột nhiên ngộ ra, "Đúng vậy, ông trời không cho tôi c h í t, là có lý do."

"Tôi là á c q/uỷ của mười tám tầng Đ ị a ngục."

"Tôi phải ném tất cả tội nhân trên thế gian này xuống Đ ị a ngục, để chúng vĩnh viễn chịu d à y v ò."

Tôi bật cười, cười thật vui vẻ.

Đây chính là sứ mệnh mà Tiêu Khang từng nói.

"Bà lão ơi, mối th/ù của con gái bà, tôi sẽ giúp bà báo."

(Hết truyện) Nhà Én ngày nào cũng có truyện hay nha!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi muốn xăm một bụi cỏ dạ

Chương 13
Tôi là một người lưỡng tính có cơ thể đặc biệt, vậy mà lại để mắt tới một anh thợ xăm thẳng nam ngoài trường. Theo đuổi không có kết quả, tôi thẹn quá hóa giận, vung tiền như nước ép anh ta chỉ được phục vụ một mình tôi. Thậm chí mỗi lần xăm, tôi còn cố ý làm bẩn bàn làm việc của anh. Hôm nay, tôi bảo anh xăm ở gốc đùi. Trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận: 【Tên nam phụ độc ác này sao lại tới nữa rồi, không biết nam chính là trai thẳng à?】 【Không nam không nữ, ghê tởm thật.】 【Sắp rồi sắp rồi, thân phận thiếu gia giả sẽ bị vạch trần. Đợi nam chính quay về, cậu ta sẽ bị đưa đi liên hôn với một ông già năm mươi tuổi, cuối cùng bị hành hạ đến chết.】 Toàn thân tôi run lên, siết chặt chiếc quần đã tuột xuống một nửa, giọng run rẩy: “……Có thể đổi người khác không?” Động tác đeo găng của người đàn ông khựng lại, đột ngột ngẩng đầu: “Em nói gì cơ?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
2
Ôm trăng Chương 19