Yến Bùi đặt ta xuống giường nệm, ta lập tức rụt người vào trong chăn gấm, mười đầu ngón tay bấu ch/ặt lấy lớp đệm.
Dược lực luồn lách vào tận kẽ xươ/ng, toàn thân ta vừa nóng ran vừa nhũn ra. á/c nỗi, hàn ý nơi đáy mắt Yến Bùi lại đang cuồn cuộn bủa vây, lạnh lẽo đến mức hai hàm răng ta đá/nh bò cạp, chẳng dám nhích lại gần.
"Khó chịu sao?" Hắn cất lời hỏi.
Ta chẳng dám gật đầu, cũng chẳng dám lắc đầu.
Yến Bùi cười gằn một tiếng, đứng bên mép giường thong thả cởi bỏ đai lưng, cả người toát ra khí thế như cung đã giương hết cỡ, chỉ chờ tên b/ắn.
"Bổn vương thương xót ngươi thân cô thế cô gả đến Bắc cảnh, không muốn ép uổng quá mức. Nhưng nay xem ra, là bổn vương ng/u muội rồi."
Ta nhẫn nhịn đến mức khóe mắt ứa lệ, vươn tay níu lấy vạt áo hắn, r/un r/ẩy c/ầu x/in: "Giúp ta... gọi đại phu..."
Yến Bùi gi/ật vạt áo ra, lách vào lòng bàn tay ta rồi đan ch/ặt mười ngón. Hắn cúi người áp sát, thuận thế ép ch/ặt hai tay ta lên đỉnh đầu, ánh mắt ghim ch/ặt vào đôi môi ta, đáy mắt dâng lên một tầng u ám: "Thứ ngươi trúng là xuân dược liệt tính, ngân châm hay thang th/uốc của đại phu đều chẳng hữu dụng bằng ta đâu."
Y phục vẫn còn mặc chỉnh tề trên người, vậy mà ta lại có cảm giác, chỉ bằng ánh mắt kia, Yến Bùi đã l/ột sạch sành sanh lớp ngụy trang của ta.
Yến Bùi phủ người lên, không nhanh không chậm rải những nụ hôn vụn vặt xuống sườn cổ ta: "Muốn tự mình cắn răng chịu đựng, hay là muốn ta?"
Ta không chịu nổi nữa, nức nở bật thốt: "Muốn ngươi..."
Hơi thở nóng rực của Yến Bùi phả vào cổ ta, dấy lên từng cơn r/un r/ẩy tê dại. Hắn l/ột bỏ y phục của ta, bàn tay vuốt ve dọc theo vòng eo: "Ta là ai?"
Lý trí tựa như ngọn nến tàn trước gió, leo lét lay động vài cái rồi triệt để lụi tàn. Chỉ còn lại bản năng nguyên thủy xui khiến ta, vô thức cọ xát về phía bóng hình mang theo hơi thở lạnh lẽo kia.
"Yến Bùi..." Ta nức nở nỉ non: "Giúp ta với... c/ầu x/in ngươi..."
Hắn vốn chẳng hề muốn cho ta được thống khoái, ngược lại còn mang theo ý vị trừng ph/ạt, mỗi một nhịp trầm luân đều là chậm rãi giày vò.
Ta bứt rứt dán sát vào lồng ngựk nóng rực kia: "Đừng như vậy... Đừng mà..."
Yến Bùi khẽ cắn lên vành tai ta, trầm giọng thì thầm: "Ngươi có biết nếu hôm nay ta không đến kịp, kết cục của ngươi sẽ ra sao không? Ngươi sẽ trở thành một món đồ chơi mặc người chà đạp, bị kẻ khác lăng nhục, bị đùa bỡn đến ch*t ngay trên giường."
Giọng nói của hắn kề sát bên tai, mang theo hàn ý thấu xươ/ng, nhưng động tác lại càng thêm phần th/ô b/ạo.
"đ/au..." Ta nức nở c/ầu x/in, lý trí đã sớm bị ngh/iền n/át thành tro bụi, chỉ còn biết thuận theo bản năng mà khóc lóc: "Yến Bùi... ta đ/au..."
"Bây giờ mới biết đ/au sao? Lúc ngươi bày mưu tính kế mọi chuyện, đã từng nghĩ đến hậu quả chưa?" Đáy mắt Yến Bùi là một màu đen đặc quánh không sao tan nổi: "Còn dám bỏ trốn nữa không?"
Đương nhiên là phải trốn rồi.
Ta thở dốc, kiên quyết không đáp lời hắn.
Yến Bùi đột ngột dừng hẳn mọi động tác. Cảm giác ngứa ngáy tê dại vừa vơi đi nháy mắt lại cuồn cuộn ập tới, khiến ta không nhịn được mà bật ra ti/ếng r/ên rỉ.
"Ưm... Yến Bùi..."
"Trả lời ta. Đáp án khiến ta hài lòng, ta sẽ cho ngươi."
Ta bị ép đến bước đường cùng, đành phải mở miệng: "Không trốn nữa... ta không trốn nữa..."
Yến Bùi không tiếp tục giày vò ta nữa. Động tác của hắn trở nên trầm ổn và sâu cạn nhịp nhàng, mang theo sức mạnh bá đạo không thể chối từ, triệt để kéo ta chìm nghỉm vào cơn sóng tình cuộn trào mãnh liệt.
Tiếng thở dốc cùng những ti/ếng r/ên rỉ nỉ non sau lớp màn lụa đỏ kéo dài không dứt suốt đêm thâu, rốt cuộc cũng lấn át cả tiếng gió bấc lạnh lẽo chốn Sóc Bắc ngoài song cửa.
04
Yến Bùi cấm túc không cho ta bước chân ra khỏi cửa, bản thân hắn cũng ở lỳ trong quân doanh không hề trở về.
Nằm liệt giường ròng rã hai ngày trời, ta mới miễn cưỡng khôi phục lại chút sức lực.
Một lần bỏ trốn thất bại, Yến Bùi chắc chắn sẽ tăng cường canh giữ, con đường bỏ trốn xem như đã bị bịt kín.
Vậy thì chỉ còn cách khiến hắn hưu thê, ép hắn phải tự mình mở miệng đòi hòa ly với ta.
Bên ngoài thành Sóc Phong, bọn thổ phỉ biên giới hoành hành ngang ngược. Thương nhân qua lại buôn b/án thường xuyên gặp nạn, mất mát hàng hóa chỉ là chuyện nhỏ, không ít kẻ còn bỏ mạng dưới lưỡi đ/ao của bọn chúng.
Thế nhưng, kể từ ngày Yến Bùi đến trấn thủ Sóc Phong, bọn thổ phỉ tuyệt nhiên không dám vượt qua ải Già Lam để đ/ốt phá cư/ớp bóc thêm một lần nào nữa.
Các thương hội lớn nhỏ thường xuyên gửi đủ loại kỳ trân dị bảo đến phủ, một là để bày tỏ lòng biết ơn, hai là để c/ầu x/in sự che chở.
Bọn họ đã sớm coi Yến Bùi như vị thần hộ mệnh của vùng đất này.
Yến Bùi cũng chưa từng từ chối lễ vật của bọn họ. Hắn nhận lấy, đem b/án đổi thành bạc trắng, rồi lại dùng số bạc ấy m/ua lương thực phân phát cho nạn dân.
Hôm ấy, một thương nhân buôn trà gửi đến một rương trà ngon. Vốn dĩ đã ghi chép nhập kho đàng hoàng, nhưng quản gia lại tìm đến ta, vẻ mặt đầy khó xử: "Còn có một món đồ... à không, cũng không thể gọi là đồ vật... Tiểu nhân thực sự không biết phải xử trí thế nào cho phải."
Ta ném thêm một nắm thức ăn cho cá xuống hồ, ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên, nhạt giọng đáp: "Hỏi ta làm gì? Ta chẳng qua chỉ là một quân cờ hữu danh vô thực, ông không thấy ta vẫn đang bị giam lỏng ở đây sao?"
Ngô bá cung kính cúi đầu: "Vương gia đã dặn dò, mọi chuyện lớn nhỏ trong nội trạch, hễ có vướng mắc đều phải bẩm báo Vương phi, do Vương phi toàn quyền định đoạt."
Ta phủi sạch vụn thức ăn dính trên tay, quay lưng bước đi: "Ông tự mình quyết định đi, ta không quản được."