Thế Thân Hoang Tàn

Chương 11

04/01/2026 17:41

Thật thà quá, tôi nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.

"Tiện thể hỏi lý do được không?"

"Tôi gh/ét kẻ phá vỡ quy tắc, gh/ét người ở bên cạnh sếp mà lòng dạ không trong sáng. Cậu chiếm đủ cả hai."

Mục Thanh Doãn nói từng chữ như muốn nuốt chửng tôi.

Nghe xong, tôi bật cười: "Anh cũng đáng yêu quá đi."

Một câu khiến tai Mục Thanh Doãn đỏ ửng: "Tôi còn gh/ét cả loại miệng lưỡi dẻo quẹo nữa!"

Tôi định với tay chạm vào tai anh ta nhưng bị né tránh: "Đừng thích Phó Yến Hà nữa, hắn ta không tốt đâu, đúng thằng bệ/nh th/ần ki/nh. Thích tôi đi."

Mục Thanh Doãn há hốc mồm, lập tức dán sát vào cửa kính xe với vẻ cảnh giác cao độ.

"Kiều Thanh, cậu..."

Tôi lấn theo từng centimet: "Tôi sao nào?"

Thấy tôi áp sát, Mục Thanh Doãn giơ tay chắn trước ng/ực: "Cậu định làm gì? Bọn mình đụng hàng rồi."

Tôi suýt cười vỡ bụng.

Tưởng trợ lý thân cận của Phó Yến Hà gh/ê g/ớm lắm, ai ngờ lại ngốc nghếch thế.

"Ai bảo anh, tôi là vai dưới?"

Mục Thanh Doãn ngẩn người, nhưng vẻ mặt vẫn không tin: “Tôi cảm nhận được mà."

Tôi "Ờ" một tiếng, không muốn đào sâu chủ đề này.

Dù sao mục đích tối nay của tôi cũng không phải bàn về chuyện đụng hàng.

"Tôi đói rồi, đi ăn không?"

Mục Thanh Doãn lắc đầu như chong chóng.

Cuối cùng bị tôi kéo xuống xe, vào cửa hàng tiện lợi.

Sau một suất oden, Mục Thanh Doãn bắt đầu dịu giọng với tôi.

Nhưng tôi không ngờ, anh chàng uống bia đỏ mặt tía tai.

"Cậu... ợ... đẹp trai thế này làm gì chẳng được, cứ phải... ôi."

Tôi dựa lưng vào ghế, tay kia cầm điếu th/uốc, lim dim nhìn anh ta qua làn khói.

"Tôi sao nào?"

Bị tôi hỏi lại, Mục Thanh Doãn bực bội chồm tới: "Cậu... cậu dám làm đồ chơi cho người ta! ợ... trẻ trâu... ợ... không lo học hành!"

Tôi thấy buồn cười, nghe gió là ra mưa. Trợ lý đắc lực nhất của Phó Yến Hà lại thiếu năng lực phán đoán thế này sao?

"Lỗi tại tôi, anh nên về nhà đi."

Nghe thế, Mục Thanh Doãn đứng phắt dậy: "Về nhà? Về nhà làm gì? Hu hu... về nhà cũng chỉ có làm việc! Đồ tư bản bóc l/ột!"

Tôi nhận ra mình thật sự không hiểu nổi Mục Thanh Doãn: "Thế sao anh còn thích tên tư bản?"

Mục Thanh Doãn ngây ngô nhìn tôi: "Tôi thích anh ấy để trả th/ù, bắt anh ấy yêu tôi rồi đ/á đi... ừm, thôi tôi nhận vậy, tôi mê mặt Phó... Yến Hà thật đấy, phong độ lắm, nếu được anh ấy đ/è..."

Tôi nhanh như c/ắt bịt miệng anh ta: "Anh ơi, nhỏ thôi, đang ở ngoài đường đấy."

Mục Thanh Doãn gật đầu: "Ợ... được."

Tôi mệt nhoài, cùng tài xế đưa Mục Thanh Doãn về nhà.

"Mật khẩu."

"998831."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
3 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tham lam thành tính

Chương 4
Dì tổ chức tiệc mừng thọ rồi ném hóa đơn cho tôi? Tôi xé hóa đơn đối mặt đến mức bà ta khóc, cả nhà nổ tung Dì cả tổ chức tiệc mừng thọ bốn ngày liền, tôi với tư cách là cháu gái được mời tham dự. Nhưng tôi không ngờ, sau khi tiệc kết thúc, một hóa đơn 2 tỷ 2 lại bị ném thẳng vào mặt tôi. Dì cả thản nhiên nói: “Bố mẹ cháu không đến, cháu là đại diện bên nhà ngoại, khoản tiền này cháu phải trả.” Tôi tức đến bật cười. Bốn ngày liền tôm hùm, bào ngư, khách sạn năm sao, trang trí xa hoa – tất cả đều do bà ta tự sắp xếp. Lúc khoe của thì vui bao nhiêu, đến lúc trả tiền thì đau lòng bấy nhiêu. Dựa vào đâu bắt tôi trả? Tôi xé nát hóa đơn ngay trước mặt mọi người, quay người bỏ đi. Đến khi dì cả q /uỳ xuống khóc lóc thảm thiết, tôi mới dừng lại, lạnh lùng nói câu đó: “Ai bày ra sự xa hoa thì người đó tự trả tiền. Tôi không làm kẻ n /gu bị lừa.”
Gia Đình
Hiện đại
0