Hơi thở hắn dần đều đặn trở lại, nhưng không khí xung quanh ngày càng ngột ngạt, tựa như không ngừng bơm khí vào một chiếc hộp kín, áp suất và nhiệt độ tăng lên khiến người ta vô thức cảm thấy khó thở.
Tôi không ngửi thấy pheromone, nhưng rõ ràng hắn đang phát nó ra ngoài.
Tôi cố gắng đẩy hắn ra để lấy điện thoại gọi cấp c/ứu.
Tần Trạch Mộc bất ngờ siết ch/ặt vòng tay, rút ngắn khoảng cách tôi vừa chật vật tạo ra.
Tôi rên lên đầy khó chịu.
Giọng hắn khàn đặc thì thầm bên tai, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt sau gáy: “Không, Phương Thê, cứ thế này, thế này là tốt rồi.”
Lời vừa dứt, hắn cắn mạnh vào gáy tôi, dường như muốn cắn nát tuyến thể không hề tồn tại để tiêm pheromone của mình vào.
Tôi đ/au đớn giãy giụa: “Mẹ kiếp, anh đi/ên rồi à?”
Hắn nới lỏng lực tay, nhưng răng vẫn nhẹ nhàng m/a sát trên da, như một con sói trên thảo nguyên rộng lớn đang nũng nịu với bạn tình.
Môi hắn hé mở, có thứ gì đó trơn tuột áp vào.
Tôi sởn tóc gáy.
Hắn định đ/á/nh dấu lên người tôi sao?!
Nhận ra điều này, tôi muốn phản kháng nhưng không còn chút sức lực.
Xuyên qua cửa kính, một bóng người lướt qua tiệm bánh, từ từ tiến vào trong.
Lúc này trời đã tối, con phố nhộn nhịp chỉ còn ánh đèn tự động dưới mái hiên cửa tiệm và đèn đường chiếu sáng.
Bóng người lắc lư trước cửa, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ, là một thanh niên mặc đồ cảnh vệ, trên mặt đeo mặt nạ chống đ/ộc.
Lời cầu c/ứu chưa kịp thốt lên, người đó đã rút máy bộ đàm ra, báo cáo như không có ai xung quanh: “Thưa sếp, đã x/á/c định vị trí của thiếu tướng.”
“… Đã nhận được thông tin.”
Cậu ta cầm chiếc vali nhỏ, cẩn thận mở cửa, chưa kịp đến gần, Tần Trạch Mộc đã gằn giọng quát: “Cút!”
Người kia theo phản xạ đứng nghiêm chào: “Rõ, thưa sếp!”
Rồi lập tức biến mất.
Nghe lời đến thế thì vào đây làm gì?
Một lát sau, cậu ta lại lén lút chui vào, khom lưng tiến về phía Tần Trạch Mộc.
Cách tôi chừng 10 mét, vòng tay đang siết ch/ặt bỗng nới lỏng, tôi còn chưa kịp thở phào, người kia đã bị quật ngã.
Chiếc vali rơi xuống đất, Tần Trạch Mộc đ/á một cái, đẩy nó vào gầm tủ.
Người kia lại chật vật lẻn ra ngoài.
Liên tiếp mấy lần, người của quân đội muốn tiêm th/uốc ức chế cho hắn đều bị đ/á/nh cho tơi tả.
Bất đắc dĩ, họ chỉ còn cách đặt trong cửa tiệm một khối sắt giống lư hương, có tác dụng hấp thụ và giải tỏa pheromone, lỗ thông hơi ở giữa lập lòe ánh đỏ.
Xung quanh bố trí kết giới, phân công người cảnh vệ trẻ tuổi đó và vài người khác thay phiên canh gác.
Tôi gào lên: “Ít nhất cũng phải c/ứu tôi ra chứ!”