6

Vào lúc mọi người trong lớp trọng điểm đều nghĩ rằng thực lực của lớp trưởng cũng có giới hạn của nó thì lớp trưởng của họ, chứng minh bằng cách đ/è tài năng âm nhạc của lớp thể dục nghệ thuật xuống đất đ/ánh, khiến họ biết rằng, không nên bừa bãi mà phỏng đoán thực lực của lớp trưởng.

Nghe nói lớp trưởng của họ đến thư viện đọc sách, đi ngang qua phòng học nhạc, nhìn người đang chơi piano hai lần, có lẽ x/ác nhận lại đối phương là người mà cô không ưa nên đi vào đ/ánh hắn.

Tài năng âm nhạc lớp họ cao tận 1m8, bị đá/nh gục xuống đất trong giây lát bởi một cô gái nhìn nom xanh xao g/ầy gò, thiếu dinh dưỡng….

“Lớp trưởng, sức lực của cậu cũng mạnh thật đấy!” Một cô gái mặt tròn quay đầu lại với vẻ mặt ngưỡng m/ộ.

“Lý Hoài Húc sẽ không gọi chú của hắn xử lý cậu chứ lớp trưởng?” Có người tiến lên hóng hớt.

“Hừ, ba năm này, cậu hứng đủ.” Có người cười lạnh nói.

Tô Thanh Tiêu đang hối h/ận, hối h/ận vì sao trước đó cô không tập trung vào vấn đề chính.

Nam chính này không phải nói cô giống với bạch nguyệt quang thanh mai trúc mã của anh ta sao?

Ồ, thế bạch nguyệt quang của anh ta có đ/ánh anh ta không?

Thật buồn cười làm sao.

“Gặp một lần đ/ánh một lần.” Tô Thanh Tiêu nghiến răng nghiến lợi quyết định, ngẩng đầu nhìn người xung quanh, “Vương Ninh Ninh, Phùng Hạ, Lạc Thiên Siêu, mấy người làm xong bài tập chưa? Học thuộc từ mới chưa? Rảnh như vậy, đã chuẩn bị sẵn sàng đạt điểm tuyệt đối cho kỳ thi hàng tháng chưa?”

Ba người căng thẳng quay lại làm bài tập về nhà.

Lễ chào cờ hôm thứ Hai khác với thường ngày, lần này có một cô gái đang đọc bản tự kiểm điểm dưới lá cờ tổ quốc trước toàn trường.

Tô Thanh Tiêu đọc xong bản tự kiểm điểm của mình với vẻ mặt vô cảm, sau khi hiệu trưởng nói: “Nếu em đã biết lỗi rồi thì phải cải thiện cho tốt”, rồi để cho cô đi.

Tô Thanh Tiêu bước xuống sân khấu, sắc mặt lạnh lùng đi thẳng về hướng lớp thể thao nghệ thuật năm nhất.

Trong sự bối rối của những người xung quanh, cô đi thẳng đến phía cuối, nhảy lên, đ/á người nào đó xuống đất, đ/ấm thẳng vào mặt.

Thân thủ nhanh nhẹn, ý khí tựa cầu vồng!

Cô giáo không cản được, học sinh nam không dám tiến lên ngăn cản, học sinh nữ thì trốn thật xa.

Cuối cùng, chính Lạc Thiên Siêu xông tới nắm lấy cánh tay kéo cô lùi lại, dùng chân kìm kẹp hai chân cô, ôm thật ch/ặt người vào lòng để Lý Hoài Húc chạy thoát thân.

Lạc Thiên Siêu cảm thấy bản thân có lẽ bị đ*n rồi, vừa nghe thấy tiếng hét, sợ cô bị đ/ánh nên không nhịn được chạy về hướng đó.

Sức lực cũng lớn thật đấy, không cẩn thận một chút cũng không thể giữ nổi.

Nhưng vóc dáng thì… nhỏ thật đó…

Giữa nơi công cộng, ba vòng trong, ba vòng ngoài, vô số ánh mắt, vô số khuôn mặt….

Ngoài ra còn có những tiếng “Wow” liên tục….

Lạc Thiên Siêu đang ôm người, trong lòng có chút đắc ý.

Toàn trường náo động, ban giám hiệu tức gi/ận, bố mẹ Tô thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì.

Tô Thanh Tiêu nói: “Thật xin lỗi, bạn ấy trông rất giống cha nuôi của con. Cha nuôi của con thường xuyên đ/ánh đ/ập con.”

Bố mẹ Tô đành phải kể lại một lần về thân thế của cô, ban giám hiệu rất thông cảm, cha mẹ họ từng là giáo viên dạy nhạc của Lý Hoài Húc, cuối cùng Lý Hoài Húc chuyển sang trường khác, mẹ Tô liên lạc với thầy giáo của mình, chuyển anh ta đến trường cấp ba tốt nhất của tỉnh.

Vốn dĩ, slot này được dành cho Tô Thanh Vân.

Ôi, hãy để cho cây trà xanh bé nhỏ đó ở lại đây mà trưởng thành.

Cô cũng sẽ phải chiến đấu với một bông sen trắng khác.

Tô Thanh Tiêu hai trận thành danh, trở thành một trong những học sinh giỏi nhất quận cả về học lực lẫn vũ lực, không ai sánh bằng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng ép tôi quỳ dưới mưa hai ngày hai đêm để làm hài lòng nhân tình, đến khi anh ta đến bệnh viện, cha anh ta nói: 'Nó sảy thai rồi, đứa con của hai người mất rồi, giờ anh đã vừa lòng chưa?'

Chương 20
Chúng tôi ngồi trên ghế sofa, tôi kể lại tường tận cho luật sư Trang nghe toàn bộ sự việc, từ lúc tôi và Quý Lâm Uyên quen biết, kết hôn, cho đến khi anh ta ngoại tình với Tô Ngọc Kiến, và cả chuyện sảy thai lần này.
0