Chặn hết mọi cách liên lạc xong, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Không biết là chặn để tránh hắn gọi quấy rối giữa đêm, hay là để dập tắt chút cảm xúc còn sót lại trong lòng.
Dù sao, đây có lẽ là cách tốt nhất cho cả hai.
Chuyện tôi ly hôn với Bùi Huyền Tri, chỉ có một số ít người biết, trong đó có ba tôi và Khanh Yến.
Họ cũng không nói gì nhiều, đặc biệt là ba tôi.
Thực ra mấy năm tôi ở bên hắn, ông chưa từng hài lòng.
Ông luôn cho rằng tôi cản trở hắn giúp đỡ ông, lại còn nghĩ tôi không hướng về gia đình, nên từ lâu đã bất mãn.
Giờ Khanh Yến quay về, ông chỉ chực chờ đẩy tôi ra, nhường chỗ cho cậu ta.
Trong mắt ông, Khanh Yến mới là đứa con hiếu thảo thật sự, không chê ông vô dụng.
Chỉ cần Khanh Yến đến với Bùi Huyền Tri, công ty của ông không những giữ được mà còn có thể phát triển hơn trước.
Vì vậy, cả hai đều mong tôi và hắn sớm chia tay.
Đối với quyết định của tôi, họ không những không tức gi/ận, mà còn vui ra mặt.
Trước khi ly hôn còn giả vờ quan tâm vài câu.
Đến khi biết chúng tôi thật sự kết thúc, ngay cả vẻ giả tạo cũng chẳng buồn giữ.
Suốt ngày chỉ nghĩ cách đưa Khanh Yến đến trước mặt Bùi Huyền Tri.
Nhưng những chuyện đó đã không còn liên quan đến tôi.
Sau này hắn chọn Omega nào, cũng chẳng dính dáng gì đến tôi nữa.
Bởi cuộc sống của tôi, giờ mới thật sự bắt đầu.
Sau một thời gian ăn ngủ thảnh thơi, cuộc sống yên ổn của tôi bỗng bị phá vỡ.
Một tin nhắn xuất hiện.
Là từ bạn của Bùi Huyền Tri.
Trước đó tôi chỉ nhớ chặn số của hắn, lại quên mất đám bạn thân của hắn.
Bình thường chúng tôi cũng chẳng liên lạc, chủ yếu vì hắn không cho phép.
Hắn thà lập nhóm chat chung, còn hơn để chúng tôi nói chuyện riêng.
Vì vậy đây là lần đầu tiên tôi nhận được tin nhắn từ bạn hắn.
Tôi nheo mắt mở ra.
Là một đoạn video.
Chỉ cần nhìn ảnh bìa thôi, tôi cũng đoán được nội dung bên trong.
Nội dung liên quan đến Bùi Huyền Tri.
Nhưng tôi vẫn bấm xem.
Trong video, hắn say khướt, ôm chai rư/ợu mà gào lên:
“Cậu ấy muốn đi là đi, muốn về là về, rốt cuộc coi tôi là cái gì?!”
“Mấy người cứ chờ xem, xem cậu ấy có tìm được ai tốt hơn tôi không!”
“Chuyện năm đó tôi còn chưa trách, cậu ấy lại hẹp hòi hơn cả tôi. Tôi sẽ không cúi đầu trước!”
Hắn lảm nhảm đủ điều, lời lẽ thì toàn chê bai.
Nhưng ai nhìn cũng hiểu, miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng vẫn muốn quay lại.
“Anh Bùi, thích thì đi tìm lại đi, có mất gì đâu.”
“Ai thèm thích?! Sao phải để tôi đi tìm, cậu ấy bỏ lỡ tôi mới là thiệt! Cứ chờ đấy, sớm muộn gì cậu ấy cũng quay về xin lỗi tôi!”
Tôi ôm điện thoại, nhìn người trong video.
Thấy cũng buồn cười.
Đây là lần đầu tôi thấy Bùi Huyền Tri chật vật đến vậy.
Nhưng ngoài chút d/ao động ban đầu, càng nghe hắn nói, lòng tôi lại càng bình tĩnh.
Đột nhiên, hắn im bặt.
Đúng lúc tôi định tắt đi, hắn lại bất ngờ nhìn thẳng vào ống kính.
Đôi mắt đỏ hoe, long lanh như một con chó nhỏ bị bỏ rơi.
“Mọi người nói xem… tôi quay về làm chó cho cậu ấy, cậu ấy có còn cần tôi không?”