Thầm Yêu Em Đã Lâu

Chương 1

12/09/2026 23:19

1.

Vừa tốt nghiệp thực tập và được chuyển chính thức, Lục Yến đã tìm đến tôi.

Anh hỏi tôi có nguyện ý lấy anh không. Là kết hôn hợp đồng.

Sau một năm, anh sẽ cho tôi mười triệu tệ.

Con người ta đâu thể vì lòng tự trọng mà chê tiền được cơ chứ.

Tôi sợ chỉ cần do dự một giây thôi là anh sẽ đổi ý ngay.

2.

Từ lúc lĩnh chứng đến đêm tân hôn trôi qua chưa đầy một tháng.

Buổi tối, tôi đặc biệt trang điểm, ăn diện một chút.

Nhưng vừa mới thay bộ váy ngủ viền ren, Lục Yến đã đưa cho tôi một tờ đơn ly hôn.

"Một năm sau, chúng ta đường ai nấy đi."

3.

Anh trưởng thành hơn so với hồi cấp ba rất nhiều, dáng vẻ cũng trở nên cao quý và nội liễm hơn.

Tôi ngẩn người: "Ký ngay bây giờ luôn sao?"

Lục Yến có vẻ đang vội: "Trước khi hết hạn hợp đồng, em đưa lại cho tôi là được."

Tôi gật đầu: "Vậy tối nay anh ngủ ở đâu?"

Không gian bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Tôi thật muốn tự t/át mình một cái.

Động tác của Lục Yến khựng lại, một lúc sau anh mới khẽ nhếch môi cười.

Ánh mắt anh tối lại, mang theo ý vị không rõ: "Cô Giang à."

Anh khẽ cười hỏi: "Cô đang có tâm sự gì sao?"

4.

Nương theo ánh mắt của anh, tôi gi/ật mình che vội trước n.g.ự.c.

"Vô sỉ!"

Lục Yến nhướng mày, chậm rãi tựa người vào khung cửa như cố tình trêu chọc tôi.

"Ngày vui thế này, ngủ cùng nhau nhé?"

Đều là người trưởng thành, cộng thêm việc tôi ăn mặc thế này, là đàn ông thì ai cũng sẽ hiểu lầm thôi.

Tôi vừa gi/ận vừa chột dạ, đóng sầm cửa lại.

Tên này vẫn là cái tên khốn kiêu ngạo hồi cấp ba!

5.

Sau đó tôi không gặp lại Lục Yến nữa. Nghe nói anh ra nước ngoài công tác rồi.

Ở biệt thự sang trọng, chồng lại không về nhà, tôi cũng vui vẻ hưởng thụ sự nhàn nhã này.

Đêm khuya nọ, dưới nhà vang lên tiếng động cơ xe. Sau bảy tháng xa cách, Lục Yến đã trở về.

Anh ngủ ở phòng dành cho khách. Tôi thở phào nhẹ nhõm, xoay người một cái rồi đột ngột mở bừng mắt.

Tối qua tôi uống say nên ngủ ở phòng khách.

Đã thế tôi còn lôi bức thư tình viết cho anh hồi trẻ ra xem, bây giờ vẫn đang để quên ở đó.

6.

Hành lang vắng lặng. Tôi rón rén mở cửa phòng khách.

Trong phòng tắm có tiếng nước chảy, Lục Yến đang tắm.

Tôi nín thở mò mẫm vài vòng nhưng không thấy.

Giây tiếp theo, cửa phòng tắm mở ra.

Lục Yến chỉ mặc một chiếc quần mặc ở nhà màu xám, làn da trắng lạnh.

Những đường nét cơ bắp rõ ràng trên nửa thân trên của anh vẫn còn đọng bọt nước. Bốn mắt nhìn nhau.

Anh nhạt giọng lên tiếng: "Giấu người à?"

7.

Tôi liếc nhìn cơ bụng của anh một cái nữa: "Không có."

Lục Yến thong thả lau tóc: "Tìm tôi có việc gì?"

Tôi đành bịa ra một lý do: "Ừm... để xem anh có giấu người phụ nữ nào không.”

Lục Yến nghe vậy thì bật cười: "Tôi mà giấu phụ nữ thì tối nay đã không về đây rồi."

"Ý anh là, bảy tháng qua anh đều ở bên những người phụ nữ khác?"

Biết mình lỡ lời, tôi vội ngậm miệng lại.

Nhưng Lục Yến không định buông tha cho tôi, ánh mắt anh đầy hứng thú, nửa đùa nửa thật.

"Em muốn nói chuyện này với tôi sao?"

8.

Chưa đợi được lời giải thích, tôi cố kìm nén sự khó chịu trong lòng, định nói gì đó thì điện thoại vang lên.

Lục Yến tròng tạm chiếc áo thun ngắn tay, đi ra ban công nghe máy, nói bằng tiếng Anh.

Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quản anh, lại tiếp tục tìm ki/ếm một vòng.

Cuối cùng đành nằm xuống giả vờ ngủ. Dù sao thì Lục Yến cũng không thể ngủ chung giường với tôi, sáng mai tôi tìm kỹ lại sau cũng được.

Nói chung là không thể để anh phát hiện trước.

Chỉ là trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm thấy chỗ nệm bên cạnh lún xuống. Đêm đó, tôi đã mơ một giấc mơ.

Mơ thấy Lục Yến hồi cấp ba. Anh là học sinh chuyển trường từ Hồng Kông đến, thành tích tốt, ngoại hình đẹp, điều kiện gia đình cũng hoàn hảo, cái tên của anh từng một thời làm mưa làm gió khắp trường.

Anh từng có bạn gái. Hồi đó không biết hai người xảy ra mâu thuẫn gì mà bạn gái anh khóc.

Lục Yến xách áo đồng phục, cúi người dỗ dành cô ấy với vẻ bất đắc dĩ.

Tôi đứng cách đó không xa, chỉ cảm thấy vạn vật xung quanh như c.h.ế.t lặng.

9.

Giấc mơ luôn vô lý như vậy. Phút trước còn chua xót, kìm nén, phút sau tôi đã mơ thấy mình đang nhổ củ cải.

Đèn phòng ngủ đột nhiên bật sáng.

Tôi vẫn chìm trong giấc mơ, lẩm bẩm: "Sao nhổ mãi không lên..."

Lục Yến hít sâu một hơi: "Em mở mắt ra xem em đang làm cái gì thế hả."

Tôi vừa định mở mắt thì cổ tay đã bị một bàn tay ấm áp nắm lấy, kéo ra.

Lục Yến đứng dậy đi vào phòng tắm, không đợi tôi mở miệng, anh đã lạnh lùng lên tiếng: "Còn làm lo/ạn nữa thì xuống đất mà ngủ."

"..."

Người này hung dữ thật.

10.

Hôm sau là cuối tuần, khi tỉnh dậy thì trời đã sáng bảnh mắt.

Tôi sờ sờ chỗ bên cạnh, lạnh ngắt. Tôi chậm chạp ăn xong bữa sáng.

Lục Yến đã đợi tôi ở trong xe. Hôm nay chúng tôi phải về nhà chính.

Trong xe suốt dọc đường không ai nói câu nào, cuối cùng tôi lên tiếng: "Tối qua, xin lỗi nhé."

Lục Yến đang xử lý công việc, nghe vậy thì liếc tôi một cái: "Tối qua em tìm cái gì?"

Tôi khựng lại, quyết định thành thật: "Thư tình."

"Em viết à?"

"Vâng."

Ánh mắt hờ hững của Lục Yến rơi trên mặt tôi, anh hỏi: "Yêu thầm à."

Má tôi hơi nóng lên: "Là đàn anh khoá trên hồi cấp ba của tôi, rất đẹp trai đấy nhé."

Tôi nhìn thẳng vào anh mà nói.

Lục Yến khẽ bật cười, có vẻ như không hề bận tâm.

Tôi giống như một tên hề nhảy nhót. Tôi đang mong đợi điều gì cơ chứ.

"Vậy bây giờ kết hôn rồi thì tính sao?”

Tôi ngẩn người ngẩng đầu lên. Lục Yến quay sang, trêu chọc: "Hay là tôi ngủ giữa hai người nhé?"

"..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
7 Tuyết Đầu Mùa Chương 10
9 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
10 Thay anh kiếm tình Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Vừa khoác long bào đã bị ép tự sát, ta mỉm cười hỏi: Trẫm trăm vạn đại quân đâu?

Chương 9
Vừa xuyên không thành hoàng đế, trước mặt Lý Lão Bát đã là một dải lụa trắng. Chu Ngạn, ánh trăng sáng của hoàng hậu, ép hắn thoái vị tự sát, còn muốn chiếm lấy tám mươi vạn quân biên phòng cùng ba mươi vạn quân kinh doanh. Sau khi xác nhận mình vẫn nắm giữ trăm vạn đại quân, hắn không còn diễn kịch cùng đám người yêu đương mù quáng này nữa: bắt giữ hoàng hậu, vây hãm phủ Vĩnh An Hầu, mượn một vụ ép cung để thanh trừng triều đình, lại vạch trần gia đình Triệu Điềm Điềm, những kẻ coi thế giới này là tiểu thuyết sủng ngọt. Khi các mệnh lệnh không còn bị cản trở, hắn thân chinh ra trận, đánh hạ Đông Doanh, làm đầy quốc khố, từ một vị hoàng đế đường cùng bị thúc ép "ra đi trong thể diện", sống thành một vị đế vương sắt đá khiến bá quan văn võ cùng vạn dân phải cúi đầu quy phục.
0