THẾ THÂN GIẢ MUỐN THƯỢNG VỊ

Chương 3

13/04/2026 10:07

Từ khi vào nhà họ Phó đến nay, Phó Yến Trạch chưa bao giờ dùng ánh mắt này để nhìn tôi. Dựa vào đâu mà Chương Du đó có thể chiếm trọn trái tim của anh? Dựa vào đâu chứ?

Trong lúc nóng vội, tôi buột miệng nói chẳng kiêng dè: "Cậu ta c.h.ế.t rồi, bây giờ anh chung tình thế này thì có ích gì chứ?!"

"Có giỏi thì lúc còn sống anh hãy bảo vệ cậu ta cho tốt đi! Cậu ta đã vĩnh viễn nhắm mắt rồi, mọi sự nhớ nhung của anh cậu ta đều không cảm nhận được đâu!"

"Đã yêu cậu ta như thế, sao còn phải tìm một kẻ thế thân làm gì?"

"Anh đúng là đồ đạo đức giả!"

"Cậu...!" Phó Yến Trạch tức đến nghiến răng nhưng không thốt ra được một lời phản bác nào. Cuối cùng, anh phất tay, một nhóm Alpha hung hãn bước vào, "Dạy dỗ một chút đi. Cho cậu ta nhớ đời."

Phó Yến Trạch chỉnh lại chiếc cà vạt bị lệch, hờ hững liếc nhìn tôi một cái rồi xoay người ngồi xuống ghế sofa. Chỉ để lại cho tôi một bóng lưng lạnh lùng.

Ngay sau đó, nhóm Alpha nhận được chỉ thị liền ập tới. Một cú đ.ấ.m nặng nề giáng vào n.g.ự.c tôi, một bàn chân giẫm mạnh lên đùi.

...

Rất nhanh, mùi m.á.u tanh dần lấn át mùi hoa nhài, lan tỏa khắp căn phòng. Tôi nén đ/au, khó khăn mở mắt ra. Thật tình cờ, tôi nhìn thấy bóng lưng của Phó Yến Trạch đang khẽ r/un r/ẩy.

Một Alpha khi cảm xúc biến động mạnh mẽ sẽ vô thức phóng thích tin tức tố. Và luồng tin tức tố ấy, theo sự bi thương của Phó Yến Trạch, ập đến che trời lấp đất, tranh nhau chui tọt vào mũi tôi.

Tôi thấy rất kỳ lạ. Rõ ràng tôi là một Beta, tại sao lúc nào cũng có thể cảm nhận được tin tức tố của anh?

6 .

Còn chưa kịp suy nghĩ thấu đáo vấn đề này, tôi đã ngất đi. Lúc tỉnh lại lần nữa, đ/ập vào mắt là trần nhà trắng toát. Xung quanh nồng nặc mùi cồn sát trùng.

"Thân thể Thẩm tiên sinh không có gì đáng ngại, đa phần là vết thương ngoài da..."

...

Phó Yến Trạch cầm bản báo cáo bệ/nh án của tôi, đứng bên giường cúi đầu nhìn tôi.

Sai đàn em đến đ.á.n.h tôi, giờ lại vào bệ/nh viện thăm tôi. Đúng là vừa đ.ấ.m vừa xoa, trò chơi yêu thích của giới nhà giàu. Tôi khẽ nhếch khóe môi đã đóng vảy m/áu, quay đầu sang hướng khác.

Phó Yến Trạch khựng lại một chút, trầm giọng nói: "Cậu không có tư cách gi/ận dỗi với tôi. Là cậu đã làm sai."

Tôi ậm ừ gật đầu cho qua chuyện.

"Chương Du là người mà cậu không bao giờ có thể trở thành được, hy vọng chuyện này sau này đừng lặp lại nữa."

Yêu người ta đến thế thì có giỏi đừng b.a.o n.u.ô.i tôi chứ!

Tôi gãi gãi tai, huýt sáo nhìn trần nhà.

Nhìn bộ dạng đó của tôi, Phó Yến Trạch thở dài đầy bất lực, "Cũng chẳng biết cái tính nết này của cậu giống ai nữa."

Anh ngồi xuống cạnh giường, cầm lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ trên bàn, quệt một chút lên đầu ngón tay. Giây tiếp theo, cảm giác mát lạnh truyền đến từ đôi môi tôi.

Lòng tôi chợt ngứa ngáy, gương mặt lại không tự chủ được mà nóng bừng lên.

"Thẩm An." Bôi t.h.u.ố.c xong, Phó Yến Trạch nhìn chằm chằm tôi rồi hỏi: "Cậu có chuyện gì giấu tôi không?"

Tôi bĩu môi trả lời: "Không có." Chắc hẳn mọi bối cảnh về tôi, Phó Yến Trạch đã điều tra rõ mồn một rồi chứ nhỉ?

Ngược lại là anh, vừa không cho tôi hỏi về quá khứ, vừa không cho tôi nghe ngóng về Chương Du.

"Nhưng..." Phó Yến Trạch khựng lại, ánh mắt rơi trên mặt tôi: "Tại sao báo cáo lại hiển thị tuyến thể của cậu từng bị tổn thương?"

"Còn nữa, tại sao mắt cậu lại bị nhược thị?"

7.

Phó Yến Trạch nhướng mày, quăng thêm một câu hỏi nữa: "Cậu từng phẫu thuật sao?"

"Dữ liệu trên bản báo cáo xét nghiệm hiển thị rõ ràng đó là di chứng để lại sau phẫu thuật. Nhưng trong hồ sơ cậu đưa cho tôi không hề ghi chú điểm này."

Tôi gãi đầu: "Thật ra... thật ra tôi cũng không rõ lắm... Sau khi phân hóa lần hai, đầu óc tôi không được tinh anh cho lắm, quên mất rất nhiều chuyện trước kia... Mẹ tôi bảo có lẽ vì Beta thường ngốc hơn chăng? Hi hi!"

Phó Yến Trạch trầm tư hồi lâu, nhìn tôi với vẻ nghi hoặc, cuối cùng mới hờ hững "ừ" một tiếng, "Th/uốc đều ở trên bàn. Theo lời dặn, mỗi ngày nhớ bôi t.h.u.ố.c đều đặn, nếu không sẽ để lại s/ẹo. Mấy ngày tới tôi có buổi tiệc xã giao, không đưa cậu đi theo đâu."

Nói thì nghe hay lắm, chứ các buổi tiệc của anh có bao giờ để tôi lộ diện đâu. Giống như một con chim Sơn ca không thể đưa ra ánh sáng vậy. Thế mà anh lại sẵn sàng cao điệu nắm tay Chương Du trước mặt bàn dân thiên hạ.

Tôi thở dài thườn thượt, cuối cùng cũng hiểu ra một điều: Thứ gì không phải của mình, vĩnh viễn sẽ không thuộc về mình.

Phó Yến Trạch m/ua tôi về nhà họ Phó không phải để lấp đầy tâm h/ồn và thể x/á/c trống rỗng đã ng/uội lạnh bấy lâu nay của anh. Một tháng ba triệu tệ, ở biệt thự lớn, vô ưu vô lo, chỉ cần thỉnh thoảng đeo tạp dề làm bát cơm chiên trứng. Tôi giống như một vật chứa, mang theo sự tội lỗi của Phó Yến Trạch. Có lẽ giữ tôi lại bên cạnh chỉ là cách để anh bù đắp cho Chương Du mà thôi.

"Nghỉ ngơi cho tốt." Phó Yến Trạch cầm bản báo cáo bệ/nh án, đứng dậy định rời đi.

Tôi không cam lòng chộp lấy cổ tay anh: "Nếu mặt tôi thật sự để lại s/ẹo, không còn giống Chương Du nữa, anh có nhẫn tâm đ/á tôi đi không?"

Phó Yến Trạch khựng lại, hất tay tôi ra: "Đừng nghĩ nhiều quá."

...

Sau khi Phó Yến Trạch đi rồi, đầu óc tôi vẫn quay mòng mòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm