Phong Tình Hành Giả

Chương 17

11/08/2024 20:31

Ta r/un r/ẩy, mở lá thư ra, lướt qua nội dung, mắt ta đỏ hoe.

“Sài lang đương đạo số vạn sinh linh thành ngã biểu biến oan huyết không tiên

Hắc vân già nguyệt ngô dĩ ngô huyết tiến Hiên Viên.”

[Dịch: "Lang sói lộng hành, muôn vàn sinh linh hóa kiếp đói, m/áu oan vung vãi khắp nơi nơi

Mây đen che trăng sáng, lấy m/áu ta tế Hiên Viên."]

Ngón tay ta r/un r/ẩy dữ dội, tầm mắt dần mờ mịt, gần như không thể nhìn rõ chữ viết bên trên, một cỗ phẫn nộ trào dâng mạnh mẽ trong lòng.

Thượng ng/uồn Lang Giang đê vỡ vô số người dân thương vo/ng.

Vì s ợ bị trừng ph/ạt, những quan lại bất chính đã che giấu thảm kịch này.

Người dân lưu vo/ng, tuyệt vọng, ăn xin dọc đường lên kinh thành.

Nhưng phủ đệ lại phái binh lính đàn áp, lập trạm kiểm soát ở Thông Châu, thậm chí dựng tường dọc bờ nam, tuyệt đối không cho nạn dân vào kinh.

Trịnh Kỳ Yến biết chuyện, muốn âm thầm lên kinh tố cáo, nhưng bị Trần huyện lệnh bắt giữ, sai bọn á c bá đ á n h g ã y chân.

Dù đã dùng mọi cách, Trịnh Kỳ Yến vẫn không thể đưa thư ra khỏi Thông Châu.

Tuyệt vọng, thiếu niên họ Trịnh ấy đã chọn cách c ự c đoan nhất.

"Không thể biết vị đại nhân nào của Đại Lý Tự sẽ đến, kẻ h è n mọn này dù chớc cũng không hối tiếc. Nhưng hàng vạn người dân dọc Lan Giang không thể chờ thêm được nữa. Kính mong ngài thương xót, bẩm tấu sự việc lên triều đình. Học trò Trịnh Kỳ Yến xin khấu tạ."

Ta hít một hơi thật sâu, nhắm ch/ặt mắt lại, nước mắt lăn dài.

Trong mơ màng, tôi như thấy một cậu thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.

Cậu đóng con d a o g ă m vào trong băng, mũi d a o hướng lên trên, rồi khó khăn chống một chân g/ãy, đi đến trước khối băng, ngã ngửa ra sau.

Con d a o g ă m đ â m từ lưng vào tim, mắt mở lớn và cậu mãi mãi ngừng thở.

Trịnh Kỳ Yến không thể rời khỏi Thông Châu, nhưng lại có thể khiến quan viên Đại Lý Tự đến.

Một Trịnh Tú Tài mới chỉ mười sáu tuổi, độ tuổi đẹp nhất, nhiệt huyết nhất, tình cảm chân thành nhất, tất cả đều dừng lại vào ngày hôm đó.

"Trịnh Kỳ Yến, ngươi thật ng ố c. Sau này ngươi trở thành quan, ngươi có thể làm được nhiều việc hơn nhiều. Lang sói lộng hành, ngươi chớc rồi, chẳng phải nhường thiên hạ cho bọn chúng sao?"

Ta siết ch/ặt lá thư, trái tim nơi ng/ực trái như bị ai b ó p nghẹt.

"Vậy ra không phải là cậu ta n g u n g ố c, chỉ là cậu ta không thể chờ đợi được nữa, thật đáng tiếc cho một trung quân ái quốc như vậy."

Giọng nói của Trần Huyện lệnh vang lên từ xa, theo sau lời nói của ông ta, xung quanh bụi cỏ lần lượt có người đứng dậy, dùng cung tên chĩa về phía ta.

"Khương cô nương, nữ nhi tốt của Hầu phủ danh giá, sao lại muốn quản chuyện này?"

"Nếu cô nương chớc ở đây, không biết sẽ thêm bao nhiêu phiền phức cho ta, haizzz... Người đâu, đưa Khương cô nương đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30