"May quá Phi Phi, cô không sao chứ?"

Chúng tôi không ham chiến đấu nữa, theo sát cô ấy trèo tường vào một sân khác. Bốn người ngồi bệt dưới đất thở hổ/n h/ển, Tống Phi Phi ho sặc sụa rồi lại phun ra một ngụm m/áu lớn.

"Phụt! Trời ơi, con người sói này đúng là kinh khủng, nếu lúc nãy không giả ch*t thì mạng em chắc đi đời ở đây rồi."

Lục Linh Châu cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt còn đầy ám ảnh.

"đá/nh nhau với nó nhiều nhất được năm chiêu, rốt cuộc đây là thứ quái gì vậy?"

Tôi chế nhạo:

"Hồi nãy ai nói muốn đá/nh cho nó thở không ra hơi mà?"

"Hừ, đá/nh nó? Thà đá/nh gấp đôi lũ cốt khuyển còn hơn gặp lại thứ này!"

Lời vừa dứt, cả bọn im bặt. Dưới ánh trăng trắng bệch, tôi thấy rõ mồn một căn nhà trước mặt lớn gấp đôi nơi nãy. Khoảng sân rộng trăm mét vuông ngoài lối đi chính giữa, chen chúc toàn bia m/ộ.

"Răng rắc răng rắc."

Tiếng bia m/ộ vỡ vụn vang lên dồn dập, hàm tôi cứng đờ, da đầu tê dại. Tống Phi Phi suýt nữa đã khóc thành tiếng.

"Tôi thật sự không chịu nổi cái miệng quạ của hai người nữa, có thể cho người ta chút đường sống không, hử, cho người ta chút đường sống không đây!"

Giang Hạo Ngôn bình tĩnh an ủi:

"Đừng nóng, lũ cốt khuyển chưa ra hết, ta men theo lối này chạy qua, rồi trèo tường ở phía đối diện."

"Chỉ cần vận may đủ lớn, không gặp Anubis, tìm cái sân nhỏ nhất trốn vào là ổn."

Ý tưởng thì hay, tiếc là hôm nay không hiểu sao mặt mũi mấy đứa tôi đen như cột nhà ch/áy. Khi chạy tới bờ tường đối diện, Lục Linh Châu vừa chạm tay lên tường đã co gi/ật thu về.

"Nó ở ngay ngoài ấy!"

"Không sao."

Giang Hạo Ngôn tiếp tục hạ giọng.

"Ta quay lại hướng cũ, trèo từ bên kia."

Chúng tôi lại dìu nhau băng qua sân. Lần này đến lượt tôi trèo lên trước, vừa thò đầu ra đã kinh hãi.

Anubis vẫn còn đó!

Hình như nó đã đọc được suy nghĩ chúng tôi, chỉ trong chốc lát đã đi vòng sang đây. Con mắt đỏ như m/áu giờ đã m/ù một bên, m/áu me be bét, con mắt còn lại trừng lên đầy h/ận ý nhìn chằm chằm vào tôi.

Tuyệt vọng bủa vây.

"Toang rồi! Thứ này đã đuổi theo chúng ta rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm