Con thuyền nhỏ này là món quà ta được tặng để báo đáp nhân lần đi chữa b/ệnh cho thiên kim của phủ họ Trương.
Ngày hôm nay cuối cùng cũng coi như có đất dụng võ rồi.
Ta sợ Ái Liên bị nắng làm hỏng mất làn da, bèn đội cho y một chiếc nón lá.
Thuyền rẽ vào trong đầm sen, liền thấy y vươn tay về phía một đài sen, những ngón tay thon thả hơi dùng chút lực đã bẻ g/ãy cành sen non nớt nọ, nhổ lấy đài sen xuống.
Y dùng chính những ngón tay tuyệt đẹp đó, tỉ mẩn bóc hạt sen cho ta.
Ta vừa dùng sào trúc chèo thuyền, khóe mắt vừa liếc tr/ộm một cái, xong lại tự dằn lòng mình không được phép nhìn lén nữa.
"Tuy rằng hạt sen vào mùa này không phải là loại ngon nhất..."
Vốn dĩ hai chúng ta đều giữ một sự ăn ý mà không nói chuyện với nhau, giữa nơi đây ngoài tiếng lá sen hoa sen va chạm vào nhau và tiếng rẽ nước chèo thuyền ra, lời nỉ non trầm ấm của Ái Liên lại bị ta tinh ý bắt lấy trọn vẹn.
Nghe thấy tiếng, ta ngoái đầu nhìn lại.
Liền thấy y vẫn lẳng lặng ngồi bên mạn thuyền, lòng bàn tay trắng muốt lật ngửa hướng về phía tai, bên trong đó là mấy viên hạt sen trắng tinh khiết.
Ái Liên ngắm nhìn ta, trong đáy mắt đong đầy ý cười, ôn tồn thốt lời.
"Lang quân nếm thử xem, có ngọt hay không?"
Lúc bấy giờ mặt trời vẫn chưa lặn, ánh tịch dương rọi chiếu xuống khuôn mặt Ái Liên khiến nó như được mạ lên một viền sáng vàng rực.
Chiếc nón lá của y đã được cởi xuống đặt sang một bên, mái tóc dùng trâm cài tùy ý búi hờ một nửa, cảnh tượng này mĩ lệ tựa như một tuyệt tác vĩ đại trăm năm hiếm có.
Ta hơi luống cuống, đôi mắt r/un r/ẩy, vì không rảnh tay nên đành khom lưng cúi đầu cắn một hạt ngay từ trên lòng bàn tay y.
Chương 6:
Lúc kề sát vào người y, ta cảm thấy một mùi hương thật sự rất thơm.
Là thể hương sao? Hay là bị hương vị của son phấn ướp ngấm vào da th!t mất rồi?
Hạt sen ngậm trong miệng vốn chẳng được tính là ngọt, hạt sen của thời tiết mùa này đã có phần hơi chín quá rồi. Khoảnh khắc cắn trúng tâm sen thì dư vị đắng chát vẫn còn vương vấn lởn vởn trên đầu lưỡi.
"Là Ái Liên chọn, ta đều thích."
Ta không dám ngắm y, vì muốn che giấu đi sự rung động trong con tim sắp văng ra khỏi lồng ngựk mình. Tay ta cầm sào chèo thuyền bất giác cũng làm động tác nhanh hơn hẳn.
Nếu không nhờ có ánh ráng chiều này che đậy, thì khuôn mặt ta chẳng biết sẽ còn nóng ran đến nhường nào?
"Lang quân, ngài dừng lại một lát đã."
Y bỗng nhiên lên tiếng.
Động tác trên tay ta liền sững lại, chưa kịp hỏi xem có chuyện gì, đã thấy y vươn hẳn nửa thân người ra bên ngoài thuyền. Ta lập tức dừng việc đang làm, níu lấy một bên cánh tay y, vì sợ y lỡ trượt chân rơi xuống nước.
Thế nhưng Ái Liên lại chẳng hề ngoảnh lại nhìn ta.
Thuận theo ánh nhìn của y, ta mới thấy được đóa hoa sen mà y đang khao khát muốn với tới kia, đang nở rộ thật kiều diễm rực rỡ làm sao.
Y nhẹ nhàng bẻ một cành cầm trên tay mân mê thưởng thức, rồi nhoẻn miệng cười như một đứa trẻ con, đôi mắt lấp lánh tựa tinh tú ngước nhìn ta.
Ta giờ đây mới sực bừng tỉnh, nhận ra rằng những thứ này đối với một người đã bị giam hãm ngục tù suốt bao lâu nay như y, đều vô cùng mới lạ.
Ta ích kỷ muốn níu giữ y lại bên mình như vậy, nhưng rốt cuộc y có thực tâm tình nguyện hay không?
Nghĩ đến đây, bàn tay mà ta đang định vươn ra xoa đầu y liền khựng lại giữa không trung.
Chưa kịp thụt tay về, trong tay ta đã bị y nhét cho đóa sen kia.
"Đóa này là đóa nở bung đẹp nhất, lang quân có thích không?"
Ngón tay ta nhẹ nhàng vân vê cành hoa, gật gật đầu, rồi tự nói một câu bâng quơ.
"Quả thực rất đẹp."
"Lang quân thích là tốt rồi."
"Thứ ta nói không phải là hoa."
Ta bứt bỏ đi vài cái mụn gai nhỏ sần sùi trên cành hoa sen, sau đó cài nó ra sau tai y.
Ngay sau đó ta xoa nhẹ mái tóc của y, rồi cất lời.
"Ái Liên, ngươi có thể rời đi, tối nay chính là cơ hội cuối cùng của ngươi, bởi vì ta sợ bản thân ta sẽ hối h/ận."
Y nhướng mắt, hơi kinh ngạc liếc nhìn ta một cái, rồi lại cúi đầu xuống chẳng nói năng gì.
Ái Liên vừa mới tròn mười tám, còn ta thì đã hăm tư tuổi.
Vốn dĩ ngay từ đầu không nên dỗ dành lừa gạt y như thế này mới phải.