Đêm đó tôi không về, ở lại phòng khách căn hộ của anh.
Hơn hai giờ sáng, tôi trằn trọc không ngủ được, bò dậy đi ra phòng khách lấy nước.
Khi đi ngang qua phòng ngủ của Cố Thanh, cửa khép hờ.
Tôi không cố ý nhìn, nhưng khóe mắt thoáng thấy anh ngồi bên giường, tay cầm điện thoại, ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt anh.
Anh không nhìn màn hình.
Ánh mắt trống rỗng.
Cả người lặng lẽ ngồi trong bóng tối, lớp vỏ bọc dịu dàng ấy đã bị sự mệt mỏi và yếu đuối bên trong x/é toạc, phơi bày tất cả.
Tay tôi dừng trên khung cửa mất ba giây.
Rồi tôi đẩy cửa bước vào.
Anh ngẩng đầu, có thoáng chút hoảng lo/ạn, nhưng nhanh chóng thu lại: "Sao chưa ngủ?"
Tôi không trả lời.
Bước tới ngồi ngay cạnh anh, rồi vươn tay ấn đầu anh tựa vào vai mình.
Cơ thể anh cứng đờ.
Tôi nói: "Đừng giả vờ nữa, không thoải mái thì đừng cố tỏ ra không sao."
Anh không cử động.
Tôi có thể cảm nhận được vai anh đang run nhẹ.
Một lúc lâu sau, anh mới thả lỏng, trán tì vào hõm vai tôi.
Không khóc.
Hơi thở nặng nề, nhưng không khóc.
Tuyến thể sau gáy tôi nóng rực, luồng pheromone thuộc về tôi không tự chủ được mà tràn ra ngoài.
Mùi bưởi xanh, nhạt, mang theo chút vị ngọt chua chát.
Tôi vừa mới phân hóa không lâu, pheromone yếu ớt đến mức căn bản không thể ảnh hưởng tới bất cứ ai.
Nhưng hơi thở của Cố Thanh dần ổn định lại.
Anh lầm bầm một câu: "Pheromone của em."
Tôi căng thẳng: "Xin lỗi, em không kiểm soát tốt được--"
"Rất dễ chịu."
Anh vùi mặt sâu hơn một chút: "Đã lâu rồi không ngửi thấy loại pheromone nào khiến anh dễ chịu như vậy."
Ngựk tôi dâng lên một nỗi chua xót và đ/au lòng không tả nổi.
Tôi giơ tay, nhẹ nhàng đặt lên sau gáy anh, luồn ngón tay vào mái tóc anh.
"Vậy anh ngửi thêm một lát đi."
Anh không trả lời.
Hơi thở dần đều đặn.
Anh ngủ thiếp đi trên vai tôi.
Tôi không bỏ cuộc chuyện bằng chứng.
Ban ngày đi thực tập, tối về ký túc xá tôi lại dán mắt vào mạng tìm thông tin về phòng khám đã xóa sổ kia.
Đăng ký kinh doanh, hồ sơ thay đổi pháp nhân, các doanh nghiệp liên quan.................. tôi đào xới tất cả những gì có thể.
Ngày thứ ba, tôi tìm ra một manh mối.
Người đại diện pháp luật của phòng khám đó trước khi xóa sổ đã làm một lần thay đổi cổ phần, trong đó có một cổ đông nhỏ rút vốn tên là Trần Ca.
Trần Ca, Omega, bạn cùng phòng đại học của Lục Hành.
Tôi lần theo manh mối này.
Tài khoản mạng xã hội của Trần Ca tuy chỉ để chế độ xem trong nửa năm, nhưng năm ngoái cậu ta từng đăng một bài trên diễn đàn nhỏ, than phiền về việc làm ăn chung bị lừa, nói "phòng khám đó chỉ là cái vỏ rỗng, phẫu thuật phục hồi gì đó đều là chiêu trò, ki/ếm tiền thật sự là nhờ chia hoa hồng."
Dưới bài đăng có người hỏi chi tiết, cậu ta trả lời: "Đừng hỏi nữa, tôi rút rồi, hỏi nhiều lại xảy ra chuyện."
Bài đăng này chỉ có hơn hai mươi lượt xem, phần bình luận chỉ có ba phản hồi.
Nhưng với tôi là đủ rồi.
Tôi lưu lại tất cả ảnh chụp màn hình, mất thêm hai ngày để tìm được phương thức liên lạc hiện tại của Trần Ca.
Cậu ta đã nhảy việc sang làm quản lý cho một thẩm mỹ viện, tôi gọi điện thẳng tới.
Đối phương vừa nghe tôi nhắc đến tên phòng khám đó liền im lặng mất năm giây.
Tôi nói: "Tôi không đến để gây rắc rối cho anh. Tôi chỉ cần anh làm chứng."
Cậu ta hỏi: "Liên quan gì đến tôi?"
Tôi hít sâu một hơi, kể lại toàn bộ chuyện của Cố Thanh từ đầu đến cuối.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó Trần Ca nói một câu: "Lúc đó Lục Hành nhận ba vạn tiền giới thiệu, chuyện này tôi có ảnh chụp màn hình chuyển khoản."
Tim tôi đ/ập nhanh.
Cậu ta nói tiếp: "Nhưng cậu phải đảm bảo không tiết lộ danh tính của tôi, tôi không muốn rước rắc rối vào người."
"Tôi đảm bảo."
Cúp điện thoại, tôi siết ch/ặt điện thoại trong lòng bàn tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Tôi có bằng chứng rồi.
Đệch, tôi thực sự có bằng chứng rồi.
Số người chia sẻ bài đăng đó chỉ đếm trên đầu ngón tay, Lục Hành chắc hẳn căn bản không biết sự tồn tại của nó.
Cộng thêm tấm ảnh chụp màn hình chuyển khoản trong tay Trần Ca............ đủ để lật ngược cái lý lẽ "Cố Thanh tung tin đồn nhảm" của Lục Hành.
Tôi lập tức gọi cho Phương Trì: "Anh, anh có quen luật sư nào đáng tin không?"
Phương Trì ngẩn người: "Sao thế?"
Tôi nói: "Giúp anh Cố Thanh kiện. Lần này đổi lại để Lục Hành ngồi ghế bị cáo."