14

Tôi không nhớ bối cảnh gặm nhấm lẫn nhau đó kéo dài bao lâu.

Lúc đầu, tôi nín thở và nhất quyết làm cậu ta nể phục.

Mãi đến sau này, trong phòng dày đặc mùi rư/ợu, tôi mới bị Diệp Hạ lật người, đ/è xuống.

Cũng giống như những trận đấu quyền anh và bóng rổ trước đây, không ai trong chúng tôi bị đối phương thuyết phục nhưng cũng không thể đá/nh bại đối phương một cách áp đảo.

Tôi chỉ nhớ rằng sau khi cảm giác trên nhạt đi, tôi nhìn Diệp Hạ say khướt nằm trên giường, tức gi/ận đạp mấy cái thật mạnh xuống nệm.

Hôm sau, khi tôi đang học trong thư viện, trong đầu vẫn không thể tin vào điều đó.

Một thằng đàn ông thẳng như tôi lại cắn môi Diệp Hạ.

Tôi luôn có tính cạnh tranh cao, chắc chắn là do lòng tự trọng ch*t ti/ệt đó của tôi.

Ngay khi tôi vừa hít một hơi thật sâu, một cuốn sách từ vựng CET-6 được đặt trên bàn đối diện.

Diệp Hạ ngồi xuống đối diện tôi với vẻ mặt bình tĩnh như thể ngày hôm qua không có chuyện gì xảy ra: "Chào buổi sáng!"

Tôi nhìn xuống đồng hồ và cười khẩy: “Bây giờ là 11 giờ rồi, buổi sáng?”

Diệp Hạ cười hì hì, đẩy một chai sữa qua:

"Tối qua uống thành ra như thế, bắt đầu từ điểm này cũng không tệ. Phải rồi, hôm qua cậu về bằng cách nào?"

Tôi nheo mắt, sau khi nghĩ đến một khả năng nào đó, hỏi với tính chất thăm dò:

“Tối qua cậu… uống say đến mức không nhớ gì rồi à?”

"Cũng không tính là say..."

Diệp Hạ dừng một chút: “Tôi nhớ rõ cậu vào phòng riêng nghỉ ngơi, nhưng không biết vì sao lúc tỉnh lại, tôi lại là người nằm ở trong đó. Cậu biết xảy ra chuyện gì không?”

Vãi! Thật là biết chọn chỗ mất trí nhớ.

Hôm qua tôi cắn cậu ta một cách vô ích rồi.

Tôi nghiến răng ném lại chai sữa cho cậu ta.

"Không biết."

"..."

Lần này đến lượt Diệp Hạ ngẩn ngơ.

Mẹ nó, cái thư viện này, một giây cũng không ở lại được nữa.

Tôi đứng dậy, gập cuốn sách lại, nhìn cậu ta hừm một cái: “Cậu làm gì hay không, không liên quan gì đến lão tử.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ước Hoan Hỷ

Chương 9
Nghe đồn thế tử Thành Vương đem lòng ái mộ ta, lòng ta cũng vì thế mà để ý tới chàng vài phần. Trong buổi săn bắn mùa thu, ta đoạt được giải nhất, liền đem cặp sừng hươu săn được đặt dưới chân chàng. Thế nhưng Cao Tông thần sắc khó đoán, chỉ trân trân nhìn ta, chẳng nói một lời. Huynh trưởng đứng phía sau khẽ nhắc: 'Muội muội cớ sao lại khiêu khích thế tử Cao như thế? Muội xem, lông mày chàng ta đều vì giận dữ mà méo xệch cả rồi!' Ta đắc ý đáp: 'Chàng đâu có giận? Thế tử đây là đã sớm đem lòng si mê ta rồi.' Nào ngờ đâu, tất cả chỉ là một hồi hiểu lầm. Sau đó, Cao Tông đích thân tìm đến tận cửa, trả lại cặp sừng hươu ấy cho ta, nghiêm giọng nói: 'Mạnh cô nương, ta chưa từng có ý với nàng. Mong cô nương sau này làm việc chớ quên suy xét kỹ càng, đừng để đôi bên phải thành trò cười cho thiên hạ.' Được thôi, hóa ra chàng chẳng hề ưa ta. Vậy thì ta đổi người khác mà mến mộ là được, có đáng là bao.
Cổ trang
Ngôn Tình
0