Tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Thanh, chợt nảy ra suy nghĩ có khi nào cậu ta bị bệ/nh hoang tưởng hay không. Tôi tránh né cậu ta rõ ràng như vậy, sau cuộc tỏ tình bất đắc dĩ kia thì chúng tôi không hề nói chuyện với nhau câu nào, vậy mà bây giờ cậu ta đứng đây và nói những lời như mấy nhân vật n/ão tàn trong tiểu thuyết thế này. Nhất thời tôi không biết có nên đáp lại hay không.

Gia thế Lâm Thanh khủng, cậu ta lại là tâm điểm sự chú ý, là con cưng thầy cô. Còn tôi chỉ là nam học sinh bình thường, còn đang gặp rắc rối. Nếu đắc tội cậu ta sẽ không có kết quả tốt, chưa kể Lâm Thanh là người nhỏ mọn th/ù dai thì tôi ch*t chắc. Tôi không muốn bị b/ạo l/ực học đường hay bị cô lập đâu, tình cảnh bây giờ đã đủ khốn khó rồi.

Suy nghĩ kĩ càng, tôi nhịn xuống cơn gi/ận, xoay người định mở cửa sân thượng đi xuống thì Lâm Thanh lại xông đến chặn đường tôi, khuôn mặt đẹp trai của cậu ta hiện rõ vẻ cao cao tại thượng, nói:

"Sao không nói gì? X/ấu hổ quá à?"

Tôi hít sâu một hơi, bảo:

"Xin nhường đường giúp, tôi không muốn nói chuyện với cậu."

Lâm Thanh vẫn không nhúc nhích:

"Cậu đừng có ra vẻ, thích tôi như thế thì đường đường chính chính theo đuổi tôi đi, đừng có làm mấy kiểu bám theo gh/ê t/ởm như vậy, tôi không thích---"

"Clm cậu bị dở hơi à!?" Tôi không chịu nổi nữa, quát lên "Tôi không thích cậu, tôi không có theo đuổi gì gì hết, nếu cậu gh/ét bỏ như vậy từ giờ tôi sẽ cách xa cậu cả chục mét, à không, cả trăm mét, để cậu không bao giờ thấy mặt tôi nữa, được chưa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chim trong lồng

Chương 16
Ta là thái giám thân cận của một bạo quân cố chấp. Sau khi lỡ uống phải rượu bị bỏ thuốc, nhân lúc bạo quân phát bệnh, thần trí không tỉnh táo, ta đã làm chuyện không nên làm với hắn. Còn mang thai con của hắn. Bạo quân nổi điên. Hắn hạ lệnh đào ba thước đất cũng phải tìm ra ả đàn bà chán sống kia, muốn đem nàng ta băm thành muôn mảnh! Ta núp trong góc, khẽ thở phào một hơi. May mà ta là thái giám. Bạo quân có nằm mơ cũng không ngờ, người cùng hắn hoan ái đêm đó… lại là nam nhân. Chỉ là… Ba tháng sau. Bạo quân nhìn bụng dưới của ta, đột nhiên như nghĩ ra điều gì: “Thôi Chiêu, dạo này ngươi… có phải béo lên rồi không?”
107
5 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm