Đôi mắt Tần Tuyên đỏ hoe
“Thật… thật sao?”
Giọng anh ta khàn khàn, gương mặt vừa sợ hãi vừa như có chút mong chờ khó tả.
Tôi lập c/ắt ngang cảm xúc của anh ta.
"Vậy vấn đề cần giải quyết bây giờ là, trong 8 người này, phải tìm ra người vốn dĩ không tồn tại đó, nó rất có thể là mấu chốt của sự việc q/uỷ dị này."
"Giờ thì, anh Tần, đến lượt anh trả lời câu hỏi của tôi."
Tần Tuyên dần bình tĩnh lại, lời lẽ khẩn thiết.
"Bà chủ Chúc cứ hỏi, tôi, Tần Tuyên, xin lấy nhân cách ra đảm bảo, mọi thứ tôi nói đều là sự thật, tuyệt đối không giấu giếm nửa lời."
Tôi nheo mắt, ngắm nhìn hàng loạt cánh cửa kéo dài theo hành lang, tạo thành một thứ hình học đẹp đẽ kỳ lạ.
"Những người sống ở đây, danh nghĩa là người nhà, nhưng thực tế mối qu/an h/ệ chẳng hề thân thiết, sở dĩ họ tụ họp lại với nhau, đều là vì vợ anh, Khương Ý Như."
"Vậy, Khương Ý Như đâu rồi?"
Hành lang lại chìm vào tĩnh lặng.
Khi Tần Tuyên lên tiếng lần nữa, giọng anh ta hơi ngập ngừng.
"Bà chủ Chúc, cô không biết sao?"
Tôi sững sờ: “Tôi làm sao mà biết được?”
Anh ta im lặng một thoáng.
“Tôi cứ tưởng, chỉ cần nhìn ngôi nhà này, cô đã biết chủ nhân của nó là ai.”
Nghe anh ta nói vậy, tôi chợt nhớ tới điều gì đó, kinh ngạc hỏi:
"Khương Ý Như, là nữ nhà văn triệu phú đã ki/ếm được mấy trăm triệu tiền bản quyền ở tuổi 20 sao? Không phải cô ấy đã ch*t rồi..."
Tôi ngậm miệng lại, "Xin lỗi."
"Không sao, là do tôi chưa nói rõ." Giọng Tần Tuyên trầm xuống, sắc mặt nặng nề và cô đơn hẳn.
"Ý Như đã qu/a đ/ời ba năm rồi."
Một tiếng sau, tôi ngồi trong phòng sách ở tầng một của biệt thự, giữa hương trà thoang thoảng, nghe Tần Tuyên kể về chuyện của Khương Ý Như.
"Người ngoài nhắc đến cô ấy, toàn nói chuyện tiểu thư thật, tiểu thư giả, nhưng thực ra hoàn toàn ngược lại, cả cha mẹ ruột lẫn cha mẹ nuôi của cô ấy, ban đầu đều là những gia đình nghèo khó."
"Ý Như nổi tiếng nhờ viết lách từ năm 16 tuổi, đến năm 20 tuổi đã đạt được tự do tài chính mà ai cũng ngưỡng m/ộ, năm 21 tuổi cha mẹ nhà họ Khương tìm đến, nói rằng năm đó đã bế nhầm con gái ở bệ/nh viện. Cô ấy quyến luyến tình thân, bèn m/ua căn biệt thự này, để cha mẹ hai bên và người chị gái bị bế nhầm là Lan Linh cùng dọn đến ở."
"Tôi và Ý Như quen nhau trong một hoạt động từ thiện, lúc đó cô ấy cố tình giấu đi thân phận của mình, chúng tôi quen biết và yêu nhau như một cặp đôi bình thường."
"Tôi chưa từng gặp người nào giàu tình cảm và lương thiện như cô ấy, cô ấy thường vì quá đồng cảm mà rơi nước mắt trước nỗi đ/au khổ của người khác."
"Tôi và em gái Chi Chi là trẻ mồ côi, cô ấy sợ làm tổn thương lòng tự trọng của tôi nên đã dùng danh nghĩa người khác để tài trợ cho chúng tôi hoàn thành việc học."
"Khi đi quyên góp ở vùng núi, cô ấy đã gặp Diệp Nhất Vũ, một người có năng khiếu văn chương, và đã đưa cậu ấy ra khỏi xưởng than, cho cậu ấy ở trong biệt thự, nhận làm học trò."
Anh ta nói đến đây, im lặng hồi lâu.
Tôi ngồi đối diện anh ta, có thể cảm nhận rõ rệt nỗi bi thương, khổ sở, và nhớ nhung của anh ta đang dâng lên như một cơn thủy triều hữu hình trong không gian này.
Mãi đến khi ngoài cửa sổ lại vang lên tiếng sấm, anh ta mới dần bình tâm, giọng nặng trĩu:
"Một cô gái tốt đẹp như vậy, có lẽ ông trời cũng không nỡ giữ cô ấy lại, ba năm trước, vào đêm sinh nhật 29 tuổi, cô ấy đã qu/a đ/ời khi tuổi còn trẻ do bệ/nh cũ tái phát."
====================
Chương 4:
"Tôi rất nhớ cô ấy, rất rất nhớ... Chính sự việc ly kỳ khó tin này khiến tôi không kìm được mà nghĩ, giá như là cô ấy trở về thì tốt biết bao. M/a cũng được, q/uỷ cũng chẳng sao, chỉ cần cho tôi gặp lại cô ấy một lần, tôi nguyện đ/á/nh đổi tất cả!"
Ngoài cửa sổ, một tia sét lóe sáng, lại một tiếng sấm rền vang to.
Tôi nhìn ra bầu trời bên ngoài.
Tối đen như mực, gió gào sấm gi/ật, những hạt mưa đi/ên cuồ/ng đ/ập vào cửa kính.
Quay đầu lại, tôi nhìn chằm chằm người đàn ông đang ôm đầu đ/au khổ trước mặt.
"Anh Tần, anh có từng nghĩ, nếu Khương Ý Như thật sự xuất hiện trong tình trạng q/uỷ dị thế này, điều đó chỉ có thể chứng minh một chuyện.”
Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ mịt, "Chuyện gì?"
Tôi chậm rãi lên tiếng.
"Chứng tỏ cô ấy mang trong lòng oán niệm, một oán niệm rất sâu đậm, một oán niệm mà dù h/ồn bay phách tán cũng phải quay về đòi n/ợ."
Tần Tuyên nhìn tôi kinh ngạc.
Tôi thở dài.
"Hơn nữa, bây giờ, cô ấy đã đến rồi."
"Ngay trong số các người."