"Bùi Chu, anh định đi đâu vậy?"
Tôi vừa đẩy cửa phòng dụng cụ ra.
Đã thấy khuôn mặt đầy tủi thân của Chu An.
Cậu ấy bĩu môi, túm lấy vạt áo tôi.
Tôi há miệng, không dám nhìn cậu ấy.
"Anh đi tìm Giang Liễm, em ở nhà ngoan nhé, được không?"
Tôi dứt khoát gỡ tay cậu ấy ra, đi theo Lâm Ngạn về phía trước.
Nhưng cậu ấy lại đuổi theo, giọng bắt đầu r/un r/ẩy.
"Mang em theo được không, em sẽ không gây thêm phiền phức đâu."
"Không được, ngoan ngoãn chờ ở đây."
"Tại sao?"
"Không có tại sao cả!"
Tôi quay người, lớn tiếng quát cậu ấy.
Cậu ấy bị dọa đến mức khựng lại, cứ ngẩn ngơ nhìn tôi như thế.
X/á/c sống không có nước mắt.
Nhưng tôi lại cảm thấy, cậu ấy sắp khóc đến nơi rồi.
"Anh không cần em nữa sao?"
Tôi nhìn mà xót xa, vội nói.
"Không phải."
"Vậy sao anh lại đi?"
Cậu ấy nhìn tôi, đôi mắt mở to.
"Là em làm gì sai sao? Em sẽ sửa, sau này em sẽ không gây phiền cho anh nữa, em..."
Cậu ấy nghẹn ngào không nói nên lời.
Dòng bình luận cũng đang níu kéo tôi.
【Xót ch*t đi được, Bùi Chu đừng đi nữa, quan tâm sống ch*t của bọn họ làm gì!】
【Nếu bảo bối thụ không phải x/á/c sống, chắc đã đầm đìa nước mắt rồi.】
【Á á á, cho tôi vào làm c/ứu thế chủ được không? Tôi thật sự c/ầu x/in đấy! Tôi ch*t, tôi ch*t được chưa!】
【Bùi Chu đúng là đàn ông đích thực.】
Tôi giơ tay, muốn xoa đầu Chu An.
Nhưng tay vươn được nửa chừng lại khựng lại.
"Chu An, em không làm gì sai cả."
"Vậy sao anh lại đi?"
Tôi hít sâu một hơi nói với cậu ấy.
"Anh là con người, phải trở về phía con người thôi."
Cậu ấy sững sờ.
Nắm ch/ặt lấy tay tôi.
"Vậy em đi theo anh, em không sợ."
"Không được."
"Tại sao không được?"
"Vì em là x/á/c sống, người bên ngoài sẽ gi*t em đấy."
Cậu ấy há miệng, hồi lâu sau mới nói.
"Vậy... vậy em không ra ngoài nữa, em ở đây chờ anh, anh còn quay lại không?"
Cậu ấy nhìn tôi, trong mắt đầy kỳ vọng.
Nhưng tôi lại không thể trả lời.
Bởi vì có lẽ tôi sẽ chẳng quay lại nữa.
Lâm Ngạn thấy tôi do dự, nắm lấy cổ tay tôi.
"Đi thôi."
Chu An lại nắm ch/ặt lấy tôi.
"Bùi Chu đừng đi, anh đi rồi Giang Liễm phải làm sao!"
"Buông tay."
Lâm Ngạn nhíu mày.
Chu An không buông, chỉ ngơ ngác nhìn tôi.
Lâm Ngạn mất kiên nhẫn.
Anh ta giơ tay, ánh lửa trong lòng bàn tay lóe lên.
"Đừng!"
Tôi hét lên, nhưng đã muộn.
Quả cầu lửa đ/á/nh trúng ng/ực Chu An.
Đánh bay cả người cậu ấy ra xa.
Cậu ấy ngã mạnh xuống đất.
Co quắp lại, làn da tái xanh nứt ra từng vết rá/ch.
"Chu An!"
Tôi muốn lao tới.
Nhưng bị Lâm Ngạn nắm ch/ặt lấy cổ tay.
"Đi!"
"Buông tôi ra!"
Lâm Ngạn lạnh lùng nói:
"Nó là x/á/c sống! Bị thương thế này mà ch*t mới là lạ đấy!"
Tôi sững người.
Chu An nằm rạp trên đất, khó nhọc ngẩng đầu nhìn tôi.
Cậu ấy đang gọi tên tôi.
Tôi ngoái đầu lại.
Chu An đã từ từ chống người dậy.
"Bùi Chu..."
Giọng nói đ/ứt quãng của cậu ấy truyền đến.
"Đừng đi... em sợ..."
Tôi nhắm mắt lại, không dám nhìn thêm nữa.
Xin lỗi, Chu An.
Và.
"Vĩnh biệt, Giang Liễm."