Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1385: Kết quả không thể nào ngờ đến

05/03/2025 12:04

Ngay sau đó, đầu bên kia vang lên giọng nói lạnh tanh không cảm xúc của Lục Đình Kiêu: "Phòng cấp c/ứu tầng cao nhất của bệ/nh viện Nhân Ái, Ninh Thiên Tâm trong quá trình ph/á th/ai bị mất m/áu quá nhiều hiện đang cấp c/ứu."

Giọng của Lục Đình Kiêu rõ mồn một vang lên trong phòng khách yên tĩnh, đ/ập thẳng vào tai Mạc Kiến Chương, Khang Thục Huệ và cả Mạc Lăng Thiên.

Tin tức này như sét giữa trời quang…

Mất một lúc sau ba người mới phản ứng lại được, Khang Thục Huệ gi/ật lấy điện thoại từ tay chồng, hốt hoảng hỏi dồn dập: "Đình Kiêu… cháu... cháu đang nói gì thế! Hôm qua hai bác khuyên Thiên Tâm cả buổi chiều, tối qua lúc Thiên Tâm về vẫn còn ổn mà, con bé đã đồng ý với bác là không nghĩ đến chuyện ph/á th/ai nữa rồi mà. Hôm qua muộn quá rồi bác còn định giữ con bé ngủ lại đâu một đêm nhưng con bé nói nó còn phải về nhà thương lượng với cha nó nữa, tài xế đưa nó về đến tận cửa nhà mà… sao… sao… sao lại có thể đi ph/á th/ai được…"

"Bác đã đ/á/nh tiếng với bên bệ/nh viện Nhân Ái rồi mà, nếu Thiên Tâm đến đó, Bác tuyệt đối không thể không biết được." Mạc Kiến Chương cũng nói theo.

Nghe đến đây, Lục Đình Kiêu cũng coi như đã hiểu ra tại sao Ninh Thiên Tâm lại tìm đến một phòng khám chui để ph/á th/ai: "Nửa đêm về sáng ngày hôm qua, Ninh Thiên Tâm một mình đi đến một phòng khám tư ở phía Bắc thành phố."

Khang Thục Huệ không dám tin: "Đình Kiêu, tại sao cháu lại biết chuyện này?"

"Ninh Thiên Tâm là chị họ của bạn gái cháu, nửa đêm hôm qua Tiểu Tịch nhận được điện thoại của phòng khám tư. Khi chúng cháu đến nơi, cô ấy vì mất m/áu quá nhiều mà lâm vào tình trạng cực kì x/ấu, cho nên chúng cháu đã chuyển cô ấy đến bệ/nh viện Nhân Ái ngay trong đêm."

Lúc này trong lòng Mạc Kiến Chương tràn đầy hối h/ận, lo lắng truy hỏi: "Bây giờ Thiên Tâm thế nào rồi? Đứa bé thì sao… Đứa bé thế nào rồi? Có giữ được không?"

"Đứa bé đã không còn, còn người lớn thì đang trong phòng cấp c/ứu, tình hình rất nguy cấp, bác sĩ nói có thể không giữ được tử cung."

Lời của Lục Đình Kiêu khiến cho Khang Thục Huệ và Mạc Kiến Chương ch*t sững.

Khang Thục Huệ ôm mặt thất thanh khóc nấc lên.

Mạc Kiến Chương cố gắng đứng vững lại: "Thục Huệ, mau! Đi đến bệ/nh viên! Gọi cả Uyển Như nữa, tuyệt đối không thể để Thiên Tâm xảy ra chuyện được!"

Bằng không cả đời này ông sẽ không tha thứ cho chính mình…

Khang Thục Huệ vội gật đầu, vừa nghẹn ngào vừa gọi điện, Mạc Kiến Chương lập tức cho quản gia chuẩn bị xe rồi hai người vội vàng chạy ra ngoài cửa.

Đằng sau lưng, Mạc Lăng Thiên vẫn đờ đẫn ngồi ch*t lặng trên sofa, dường như không có cách nào tỉnh lại từ những gì Lục Đình Kiêu vừa nói.

Ph/á th/ai…

Đứa bé… không còn…

Tử cung có khả năng không giữ được…

Thiên Tâm……

Một lúc lâu sau, Mạc Lăng Thiên mới hoảng hốt bừng tỉnh, đứng bật dậy đần đần độn độn chạy ra ngoài cửa.

Trên đường đến bệ/nh viện, Mạc Lăng Thiên lái xe nhanh nhất có thể, đồng thời cũng lôi điện thoại ra, bàn tay run run bật chiếc điện thoại mấy ngày nay luôn trong trạng thái tắt máy lên

Điện thoại vừa mới bật lên, liền hiện ra vô số những cuộc gọi nhỡ, đại đa số đều là của Ninh Thiên Tâm.

Trong hộp thư đến những tin nhắn Ninh Thiên Tâm gửi cho anh nằm lẳng lặng trong đó…

[Lăng Thiên, hai hôm nay em đi tìm mấy bệ/nh viện rồi, họ toàn viện đủ các lý do không làm phẫu thuật cho em, có thể là do nhà anh đã đ/á/nh tiếng với bọn họ rồi, anh đã giải thích qua cho ba mẹ anh nghe chưa?]

[Lăng Thiên, đọc được tin nhắn thì trả lời ngay nhé.]

[Lăng Thiên?]

[Lăng Thiên, hôm nay cha mẹ anh đến tận nhà tìm em, đọc được tin nhắn thì gọi lại cho em được không? Có lẽ chúng ta nên cùng nói chuyện với ba mẹ anh, em tin bọn họ sẽ hiểu.]

Tin nhắn cuối cùng là gửi vào rạng sáng nay, nội dung chỉ có duy nhất hai chữ: [Lăng Thiên]

Ngoài hai chữ đó ra thì không còn gì khác, như thể đang viết được một nửa đột nhiên không biết viết gì nữa rồi cứ thế gửi đi…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm