Độc Tôn Tam Giới

Chương 613: Thần cấp thiên phú 1

05/03/2025 21:33

Tuy trong lòng giám khảo kia kinh hãi, nhưng vẫn còn tỉnh táo lại làm việc.

Giang Trần cười cười, nhận lấy Minh Bài dự thi, khẽ gật đầu với giám khảo, liền rời đi.

Thời gian quý giá, hiện tại Giang Trần đã không lãng phí nổi.

Hắn phải bắt lấy mỗi một phút thời gian ở Thiên Linh khu, không thể có chút lãng phí.

So với đệ tử tông môn, hắn cất bước quá muộn. Như nếu không cố gắng đuổi theo, liền thật sự tụt lại phía sau rồi.

Lại một ngày đi qua.

Giang Trần lần nữa đi tới Đan Dược Khu, gương mặt giám khảo lại thay đổi. Đan Dược Khu này có rất nhiều giám khảo, mỗi ngày thay phiên ở khu vực bất đồng, không phải một người là rất bình thường.

Giang Trần giao Minh Bài dự thi lên, mở miệng nói:

- Ta xin nhiệm vụ Tam cấp.

- Nhiệm vụ Tam cấp?

Giám khảo kia mới vừa tới, nghe nói như thế, tay có chút co lại, liếc mắt nhìn Giang Trần.

- Ngươi x/ác định?

Giang Trần phi thường x/ác định gật đầu:

- Ta x/ác định.

Giám khảo kia vẫn chưa phục hồi tinh thần lại, đá/nh giá Giang Trần một lát, lúc này mới đưa hắn tiếp Minh Bài dự thi tới, trong miệng giống như cười mà không phải cười nói:

- Ngươi chính là yêu nghiệt thế tục? Ta nghe nói ngươi ở Địa Linh khu, làm ra động tĩnh rất lớn?

- Cái này cùng khảo hạch ở Thiên Linh khu có qu/an h/ệ sao?

Giang Trần tựa hồ từ trong lời nói nghe ra một ít hương vị, giám khảo này không giống những giám khảo trước kia, ngôn ngữ tầm đó, kẹp thương đeo gậy, tựa hồ có á/c ý không nhỏ a.

Mấy giám khảo trước kia, tuy kinh ngạc, thậm chí thất thố, nhưng đều không có á/c ý gì, chẳng qua là một loại tâm lý phản ứng thuần túy.

Mà vị này, nói gần nói xa, lộ ra trêu chọc, thậm chí là ép buộc.

- Qu/an h/ệ ngược lại là không có. Bất quá, người trẻ tuổi ngông cuồ/ng, chưa chắc là chuyện tốt a. Nhiệm vụ Tam cấp, ngươi biết nhiệm vụ Tam cấp ý vị như thế nào sao?

Giang Trần nhíu mày, nghĩ thầm ngươi còn không dứt sao?

Không muốn nói nhảm với người này, lãng phí thời gian, tốn nước miếng.

Lập tức không nhịn được nói:

- Nếu như ta xin nhiệm vụ Tam cấp có cái gì không ổn, ngươi liền theo quy tắc xử lý. Nếu như không có gì không ổn, cũng mời theo quy tắc xử lý. Thời gian của ta quý giá, không có thời gian tốn nước miếng.

Cái gì?

Giám khảo kia quả thực là sững sờ, tiểu tử này thật cuồ/ng. Mình đường đường là giám khảo, cho dù những thiên tài tông môn kia đến nơi này, cái nào không vâng lời? Ai dám nổi gi/ận ở trước mặt hắn?

Bất quá, quy củ là quy củ, hắn còn không dám vi phạm. Vết xe đổ của Thủy Nguyệt Đại Sư, hắn còn nhớ rất rõ ràng.

Giám khảo này cũng là người Tử Dương Tông, sở dĩ nói nhiều như vậy, là nhìn Giang Trần không vừa mắt, muốn buồn nôn Giang Trần.

Bất quá thằng này hiển nhiên là không có buồn nôn đến Giang Trần, ngược lại buồn nôn mình rồi. Thấy khu khảo hạch không ngừng có Võ Giả đi tới, hắn tức gi/ận đến sắp phát n/ổ, nhưng không dám phát tác, sợ bị vạch tội.

Chịu đựng một bụng nóng tính, giám khảo này ném một lệnh bài nhiệm vụ cho Giang Trần, cười lạnh nói:

- Nhiệm vụ thất Số 6, tự mình đi thôi.

Biểu lộ của Giang Trần lạnh nhạt, tiếp nhận lệnh bài nhiệm vụ, đi đến khảo hạch thất số 6. Giám khảo này có á/c ý, Giang Trần tự nhiên nhìn ra được, đoán chừng thằng này đến từ Tử Dương Tông.

Bất quá có vết xe đổ của Thủy Nguyệt Đại Sư, những giám khảo khác muốn chèn ép, cái kia là tự mình tìm không thoải mái.

Nhiệm vụ Tam cấp, ở lĩnh vực đan dược cũng không phải là không có người xin qua, nhưng ít nhất là vài ngày mới có một lần.

Cho nên những Võ Giả trong đại sảnh kia, nghe nói yêu nghiệt thế tục xin nhiệm vụ Tam cấp, đều nhao nhao ghé mắt, bình phẩm từ đầu đến chân, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Cái yêu nghiệt thế tục này, cũng quá đi/ên cuồ/ng a? Xin nhiệm vụ Tam cấp? Thực coi lĩnh vực đan dược thành hậu viện nhà hắn sao, muốn chơi như thế nào thì chơi như thế ấy?

- Nhiệm vụ Tam cấp? Đợi chút nữa khẳng định xám xịt lăn ra.

- Khẳng định, bao nhiêu thiên tài ở trên nhiệm vụ Tam cấp g/ãy cánh, một tiểu tử thế tục, lại dám khiêu chiến nhiệm vụ Tam cấp, cái này thật sự là không biết tự lượng sức mình.

- Cũng không nhất định. Nghe nói ngày hôm qua hắn hoàn thành nhiệm vụ Nhị cấp. Trước kia ở khảo hạch trụ cột, còn thắng Bảo Thụ Tông Thang Hồng.

- Cái gì? Là thằng ngốc Thang Hồng kia?

Có người gi/ật mình hỏi lại.

Vừa dứt lời, ngoài đại sảnh truyền đến một tiếng hổ gầm:

- Tên hỗn đản nào ở sau lưng nói bậy lão tử?

Một thân ảnh uy vũ sinh phong nhảy vào, người vừa rồi nói chuyện kia, còn không kịp phản ứng, đã bị Thang Hồng nắm trên tay, trực tiếp ném ra ngoài.

- C/on m/ẹ nó, lão hổ không phát uy, coi ta là con mèo b/ệnh sao. Lần sau còn dám nói x/ấu lão tử, xem lão tử không đá/nh g/ãy xươ/ng cốt của ngươi

Thang Hồng bởi vì tu luyện, nên đến hơi trễ. Vừa đuổi tới, lại nghe được có người nói bậy mình, vậy mà nói hắn là tên ngốc.

Thang Hồng đời này gh/ét nhất đúng là tiểu nhân nói x/ấu sau lưng.

- Ngươi, đến nói một chút, vừa rồi các ngươi thảo luận cái gì?

Thang Hồng chỉ vào một Võ Giả tham dự thảo luận khác.

Sắc mặt Võ Giả kia xám ngoét, nhìn thấy Thang Hồng hùng hổ, rất có xu thế bạo tẩu, trong lòng cũng ẩn ẩn có chút sợ hãi. Không dám giấu diếm, đem chuyện xảy ra nói một lần.

- Khiêu chiến độ khó Tam cấp?

Thang Hồng nghe vậy, con mắt sáng ngời, vỗ đùi, tán thán nói.

- Không hổ là lão Đại của Thang Hồng ta, có phách lực

Thang Hồng cười ha ha, không để ý tới những gia hỏa nhiều chuyện kia. Tuy mấy gia hỏa này là người Thiên Linh khu, nhưng mà thực lực đều ở trung hạ du, đối mặt Thang Hồng có thể cạnh tranh Top 10, tự nhiên không dám mạo phạm, xám xịt rúc qua một bên.

- Ta xin nhiệm vụ Nhị cấp.

Tựa hồ Thang Hồng nhận lấy Giang Trần lây nhiễm, cũng hào khí can vân, vỗ Minh Bài dự thi lên bàn.

Giám khảo đến từ Tử Dương Tông kia h/ận a, vừa rồi oán niệm đối với Giang Trần, thoáng cái chuyển dời đến trên người Thang Hồng, bất quá lại không dám làm khó dễ.

Trong nội tâm chỉ có thể âm thầm nguyền rủa hai người này toàn bộ thất bại, một người ph/ạt năm ngày không thể xin nhiệm vụ.

- Ngốc tử, đắm mình a, vậy mà nhận một Hai lúa làm lão Đại, mặt mũi của Bảo Thụ Tông, thực bị hắn làm mất hết.

Giám khảo kia một bụng oán niệm.

Giang Trần tiến vào khảo hạch thất, bắt đầu khiêu chiến nhiệm vụ mới.

Nhiệm vụ Tam cấp, hoàn toàn chính x/ác khó hơn nhiệm vụ Nhị cấp không ít. Bất quá đối với Giang Trần mà nói, ở phương diện đan dược, là ít có nan đề nào.

Nhiệm vụ này, quả nhiên phức tạp hơn nhiệm vụ Nhị cấp rất nhiều. Yêu cầu người khảo hạch từ hơn một ngàn loại Linh Dược ở hiện trường, rút ra tài liệu hữu dụng, có thể tổ hợp lại luyện chế đan dược.

Yêu cầu, ít nhất tổ hợp ra mười loại đan phương.

Bình thường luyện chế một loại đan dược, cần không ít Linh Dược. Nhiều tầm mười loại, ít cũng cần bốn năm loại.

Một chủ tài là khẳng định, tài liệu phụ tá còn lại, có nhiều có ít.

Muốn từ trong một ngàn gốc Linh Dược, tổ hợp ra mười bộ đan phương, độ khó lại không nhỏ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh rể muốn cưới vợ lẽ, tôi bèn tìm chồng lẽ cho chị gái

Chương 8
Tỷ tỷ gả đi được một năm thì khóc lóc chạy về nhà mẹ đẻ, kể rằng Hầu gia muốn rước kỹ nữ thanh lâu về làm bình thê. Muội muội Thẩm Thanh Nguyên giận dữ, liền cho dán cáo thị khắp kinh thành, chiêu mộ bình phu cho tỷ tỷ, yêu cầu người đó phải văn võ song toàn, tài mạo xuất chúng. Tin tức này khiến cả kinh thành chấn động, Hầu gia tìm đến gây sự liền bị muội muội một cước đá văng. Muội muội lại đào ra chứng cứ Hầu gia tích trữ lương thực, tham ô hối lộ, dâng lên trước mặt Thái hậu. Cuối cùng, Hầu gia bị tước quan đày đi biệt xứ, tỷ tỷ thuận lợi hòa ly, mang theo nhi tử trở về nhà mẹ đẻ, cùng tài tử Tạ Nghiễn vẽ nên cuộc đời mới. Đây là một câu chuyện cổ đại ca ngợi tình cảm tỷ muội thắm thiết, cùng hành trình nghịch tập báo thù đầy sảng khoái.
Báo thù
Nữ Cường
Cổ trang
6