Những ngày tiếp theo, Lục Căng Dã bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ.
Anh không còn nhìn chằm chằm và cấm tôi rời đi như mấy ngày trước nữa.
Thay vào đó, anh đồng ý cho tôi dọn ra ngoài.
Thậm chí là khi đề nghị chuyển hộ khẩu của tôi về nhà bố mẹ đẻ.
Tôi không kìm được mà bĩu môi.
Quả nhiên.
Nữ chính vừa mới trở về, anh đã không đợi được mà muốn đuổi tôi đi ngay.
Ngày làm thủ tục chuyển hộ khẩu, Lục Căng Dã mang đến cho tôi một xấp tài liệu dày cộp.
"Ký hết đống này đi."
Tôi mở ra xem thử.
Giấy chuyển nhượng cổ phần, sổ đỏ, cùng đủ loại giấy tờ tặng cho tài sản cá nhân...
Màn hình đạn mạc ngỡ ngàng:
[Trời đất ơi cái thao tác gì đây? Quyết liều mạng với đám người giàu các người luôn.]
[Biết thì bảo là đang đi chuyển hộ khẩu, không biết lại tưởng đang mang sính lễ đi hỏi vợ đấy.]
Tôi hơi ngẩn người.
Lục Căng Dã làm vậy là muốn tôi nhận số tiền này rồi triệt để c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với anh sao?
Muốn tôi sau này đừng đến quấy rầy anh nữa ư?
Tôi mím môi, cuối cùng vẫn cầm bút lên ký tên.
Không quấy rầy thì không quấy rầy.
Khối tài sản này cũng đủ để tôi sống một cuộc đời sung túc rồi.
Trong số mấy bất động sản mà Lục Căng Dã cho tôi, có một căn nằm rất gần trường học.
Tôi dự định sẽ dọn đến đó sống.
Lục Căng Dã nghe xong cũng chẳng có biểu cảm gì, chỉ nói.
"Được, anh sẽ sai người bày trí lại cho em."
Mọi thủ tục diễn ra vô cùng nhanh chóng.
Còn thiên kim thật Giang Niệm cũng đã đổi tên thành Lục Niệm, chính thức dọn vào nhà họ Lục.
Cái ngày hộ khẩu được c/ắt hẳn khỏi gia đình, tôi ngoái nhìn lại căn biệt thự phía sau lần cuối.
Không kìm được mà thẫn thờ mất một lúc lâu.
Ngay cả trái tim cũng truyền đến từng cơn đ/au âm ỉ.
Bạn bè sau khi biết chuyện liền chạy đến an ủi tôi.
"Đừng buồn nữa Sênh Sênh à, ít nhất thì chúng ta cũng vớ được một khoản tiền kếch xù mà!"
"Thế này đi, chị đây bao cậu tiền gọi nam mô-đen cả năm luôn, muốn chọn ai thì chọn!"
Nói xong, cô ấy kéo tuột tôi đến quán bar.
Đủ các thể loại trai đẹp đứng thành một hàng cho tôi lựa chọn.
Tôi chỉ đại một người, anh chàng đó liền ngồi xuống cạnh tôi, bắt đầu rót rư/ợu và bóc hoa quả cho tôi.
Rư/ợu có vị ngòn ngọt, khiến tôi không nhịn được mà uống thêm vài ly.
Chẳng bao lâu sau, tôi bắt đầu cảm thấy mình thực sự hơi say say rồi.
Đầu óc cũng chuếnh choáng, những chuyện như thiên kim thật giả hay Lục Căng Dã hết thảy đều bị tôi ném sạch ra sau đầu.
Tôi bất giác dời tầm mắt lên người đang ngồi cạnh mình.
Người nọ nhận ra ánh mắt của tôi liền nháy mắt một cái, biết ý vạch vạt áo lên, để lộ cơ bụng.
"Đại tiểu thư, cô có muốn sờ thử không?"
Tôi không nhịn được ngó qua, phát hiện trên eo anh ta còn đeo một sợi xích lấp la lấp lánh.
Thế là tò mò xích lại gần, muốn nhìn kỹ hơn một chút.
Thế nhưng chưa kịp đưa tay ra sờ, một bàn tay đã bóp ch/ặt lấy gáy tôi, kéo tuột tôi vào lòng với sự áp đặt không thể chối từ.
Hơi thở quen thuộc mang lại cảm giác an tâm từ từ bao trùm lấy tôi.
Giọng nói lạnh lẽo của Lục Căng Dã vang lên bên tai.
"Hóa ra Sênh Sênh thích kiểu chơi đùa này sao? Vậy anh đây cũng có thể hầu em được."
Chương 9: