Muốn Thấy Dáng Vẻ Em Thẹn Thùng

Chương 7

16/08/2026 19:45

Tôi: Thôi để tôi tự qua tìm anh.

Sân bóng rổ náo nhiệt hơn nhiều so với hình dung của tôi.

Tiếng bóng rổ đ/ập ầm ầm xuống mặt sân bê tông, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng hò hét ch.ói tai của khán giả.

Đặc biệt là ở vị trí sân của Thẩm Cận Hằng và đám bạn, đám nữ sinh đứng cổ vũ đông vòng trong vòng ngoài.

Nhưng nhờ Thẩm Cận Hằng sở hữu dáng người cao ráo, chân dài vượt trội nên dù đứng tận ngoài rìa, tôi vẫn nhìn thấy hình bóng anh một cách dễ dàng.

Phải công nhận rằng khi ở trên sân bóng, trông anh chẳng còn vẻ lười biếng thường ngày.

Từng động tác uyển chuyển và tràn đầy sức mạnh khiến cả người anh như đang phát sáng vậy.

Anh vốn là tay chủ lực trong đội tuyển bóng rổ của đại học A, thế nên thường xuyên đại diện cho trường tham gia những trận đấu lớn mang tầm cỡ quốc gia.

Chỉ một cú bật nhảy giơ tay, anh đã nhẹ nhàng ném một quả ba điểm lọt lưới chuẩn x/ác từ xa.

Xung quanh vang lên một hồi la ó phấn khích. Tôi đứng đó như một kẻ lạc lõng hoàn toàn.

Ánh mắt tôi và anh bất ngờ chạm vào nhau.

"Mấy người chơi tiếp đi, bé ngoan nhà tôi đến đón tôi rồi đây."

Đám bạn bè xung quanh đồng loạt huýt sáo trêu chọc: "Ối dồi ôi, chị dâu cưng anh Hằng thế, còn đích thân tới đón anh Hằng luôn nha."

Đám đông tự động dạt ra nhường thành một lối đi.

Mái tóc đen nhánh ướt đẫm mồ hôi, anh từ từ bước tới với nét mặt ngông cuồ/ng ngang tàng: "Bé ngoan."

Anh cất tiếng gọi tôi.

Sau khi bị anh gọi vô số lần, thế mà tôi lại dần quen với cái danh xưng này từ bao giờ không hay.

Tuy nhiên thật khó mà phớt lờ mọi ánh nhìn soi mói xung quanh đang đổ dồn vào tôi.

Anh cất tiếng hỏi: "Có nước không em?"

Tôi mân mê bình nước trên tay: "Tôi không mang nước khoáng, chỉ có bình nước cá nhân thôi. Tí nữa m/ua cho anh chai khác nhé?"

"Đưa bình đây cho tôi."

Nói xong, Thẩm Cận Hằng tự nhiên gi/ật lấy bình nước trong tay tôi. Tôi cuống cuồ/ng kêu lên: "Khoan đã, cái này tôi uống rồi..."

Còn chưa đợi tôi dứt lời, anh đã vặn nắp bình, kề môi ngay đúng vị trí tôi vừa uống, ngửa cổ lên, yết hầu trượt lên trượt xuống nuốt ực ực. Chẳng mấy chốc bình nước đã cạn sạch.

Vành tai tôi lại nóng bừng lên.

Cái tên này, thực sự là…!

Anh trả bình nước lại cho tôi: "Em uống rồi thì đã sao, tôi có phải người ngoài đâu."

Thẩm Cận Hằng vào phòng thay đồ để thay một bộ quần áo khô ráo.

Vừa bước ra khỏi nhà thi đấu, làn gió nhẹ mơn man da th!t. Ánh đèn đường chênh chếch chiếu lên người anh, đổ bóng dài trên mặt đất.

Giẫm lên bóng của anh, tôi đắn đo suy nghĩ xem nên mở lời như thế nào.

Thẩm Cận Hằng, hình như chúng ta không hợp nhau lắm thì phải?

Thẩm Cận Hằng, hay là anh cân nhắc lại mối qu/an h/ệ này xem sao?

Phải nói sao, phải nói thế nào cho phải đây chứ.

"Bé ngoan, có nóng không?"

"Hả?" Mạch suy nghĩ bị c/ắt ngang, tôi đáp: "Hơi nóng một chút."

"Vậy đứng đây đợi anh một lát."

Không lâu sau, Thẩm Cận Hằng cầm hai que kem Choclitz bước ra. Hình ảnh này với cái bản mặt ngông nghênh của anh mang lại cảm giác đối lập vô cùng.

Anh x/é vỏ bọc rồi đưa cho tôi.

Tôi cất giọng nhỏ nhẹ nói một câu "Cảm ơn", chậm chạp nhận lấy.

Giây tiếp theo, Thẩm Cận Hằng cứ như xách một con thỏ, kéo gọn tôi vào lòng anh: "Cảm ơn cái gì, nếm thử của anh này."

Que của anh là một vị khác.

Đã bị anh c.ắ.n mất một miếng to.

"Chuyện này không cần thiết lắm đâu, anh ăn đi. Thật ra thì Thẩm Cận Hằng này, chúng ta... thực ra chúng ta cũng đâu có thân lắm đúng không."

Tôi không dám nói quá phũ phàng, mà chỉ muốn nói bóng nói gió để anh hiểu rằng: coi như chúng ta "gặp mặt ngoài đời thất bại" rồi.

Giọng Thẩm Cận Hằng trầm xuống vài phần ngay lập tức, đôi mắt phượng khẽ nheo lại: "Anh với em không thân?"

"Vâng." Tôi dè dặt gật đầu, trộng hệt như một người xuất gia đang khuyên răn kẻ khác buông bỏ chấp niệm.

"Thực ra thì suy cho cùng thế giới mạng cũng chỉ là ảo thôi, hơn nữa chúng ta cũng chỉ mới gặp nhau có vài lần ngoài đời, đúng... đúng không?"

"Mặc kệ là gặp mặt lần thứ mấy, cũng đã hôn không biết bao nhiêu lần rồi." Anh đáp: "Em nói xem chúng ta có thân hay không?"

Hôn... Hôn không biết bao nhiêu lần rồi ư?!

"Anh đừng có nói bậy nói bạ được không. Đó đều chỉ là meme thôi, là meme đó!" Tôi càng nói càng cuống: "Đâu phải là hôn thật."

Thế nhưng tôi vừa dứt lời, anh đã cúi người xuống.

Một cơn gió khẽ lướt qua.

Chẳng kịp để tôi phản ứng, Thẩm Cận Hằng đã hôn chụt lên môi tôi một cái.

Giây phút ấy, hơi thở của tôi bỗng trở nên dồn dập.

"Bây giờ thì sao?"

"Là thật hay là giả?"

Làn gió đêm mát rượi thổi qua, nhưng nhiệt độ trên mặt tôi lại đang tăng vọt.

"Anh..."

"Đồ... đồ vô lại nhà anh!" Hồi lâu tôi mới rặn ra được một câu, vốn từ vựng trong đầu bỗng chốc trở nên nghèo nàn: "Anh còn chưa được tôi đồng ý mà anh... anh đã hôn rồi!"

"Thế này mà đã gọi là vô lại rồi à?"

Bất thình lình bị người ta hôn một cái khiến tôi nói năng cũng lắp bắp, vị ngọt của kem vẫn đang từ từ tan ra nơi đầu lưỡi.

"Ai bảo em cứ giả vờ không thân với anh." Anh nhìn tôi: "Lần sau em còn giả vờ một lần, ông đây hôn một lần."

"Đồ vô lại, đồ l/ưu ma/nh."

Thẩm Cận Hằng chẳng những không gi/ận mà còn bật cười: "M/ắng thêm vài câu đi, anh thích nghe."

Tôi chạy trối c.h.ế.t về phía trước, định tìm một góc khuất để bình tĩnh lại một lát. Ai dè vừa bước vào đã phát hiện có một cặp đôi đang khóa môi đắm đuối.

Suýt chút nữa que kem Choclitz trên tay tôi lại hi sinh anh dũng.

Nương theo ánh đèn đường, tôi nhìn rõ sườn mặt của người con trai đó.

Lại... lại chính là hội trưởng Hội Sinh viên của trường chúng tôi?!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

VỢ CŨ CỦA LỤC TỔNG KHÔNG DỄ DỖ

Chương 19 - HẾT
Tôi là Omega có độ tương hợp 100% với Lục Kiêu. Thế nhưng anh lại chán ghét tôi, chỉ tìm đến tôi mỗi khi cần giải tỏa trong kỳ mẫn cảm. Là một Omega khiếm khuyết, vốn dĩ tôi rất khó thụ thai, vậy mà lần nào sau khi kết thúc, anh cũng lạnh lùng đứng nhìn tôi nuốt xuống viên thuốc tránh thai khẩn cấp. Lần này cũng không ngoại lệ. Tôi nhìn hai viên thuốc trắng tinh trong lòng bàn tay, trong miệng đắng ngắt. Lục Kiêu thấy tôi chần chừ, liền lạnh mặt nói: “Cậu không uống cũng được, dù sao cái loại Omega khiếm khuyết như cậu cũng chẳng mang bầu nổi đâu…” Lời còn chưa dứt, tôi đã dứt khoát nuốt chửng hai viên thuốc. Vị đắng chát từ cổ họng lan dần đến tận con tim. Lục Kiêu sẽ mãi mãi không bao giờ biết được - tôi đã từng thực sự mang trong mình cốt nhục của anh.
27.08 K
3 [Ngôn tình] Phu quân người phàm là thần quân Ngoại truyện 2 + 3: Nguyệt Lão và Đá Tam Sinh.
8 Gió Đêm Thoảng Chương 9.
11 Ngàn Phật Loạn Chương 7
12 Tổng tài 3 giây Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hương Trúc Và Socola Đen

Chương 8
Tuyến thể chậm phát triển đột ngột phân hóa, kỳ phát tình bùng nổ, Bùi Dịch ném tôi về phía em trai hắn. Hắn nói: "Cậu chỉ là một nam Beta, không chịu nổi Alpha đâu." "Em trai tôi cũng là một Beta, ghép với cậu là vừa vặn rồi ." Nhưng có điều hắn không biết rằng, em trai hắn là Alpha giả danh Beta, còn tôi chỉ là phân hóa muộn hơn một chút. Trong suốt một tháng sau đó, tôi không hề gọi cho Bùi Dịch một cuộc điện thoại hay gửi một tin nhắn Wechat nào. Bùi Dịch cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, mò đến tận cửa đòi người, nhưng lại bị mùi pheromone nồng đậm làm cho choáng váng. Người đàn ông xưa nay vốn luôn bình tĩnh, kiềm chế nay lại mất khống chế mà gào thét: "Đó là chị dâu của mày, sao mày dám hả?" Chàng trai trẻ tuổi ôm lấy tôi, đôi lông mày mang theo sự thỏa mãn: "Anh hai, anh đừng dữ dằn như vậy, làm em dâu của anh sợ rồi kìa."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0