“Không—”
Ba mẹ lại trừng tôi một cái.
Chẳng ai để ý đến ý kiến của tôi.
Cuối cùng, tôi bị ép đi theo Giang Trạch Chu.
Khoảnh khắc bị hắn kéo lên xe, tôi mới thấy có gì đó không ổn.
“Chẳng phải chúng ta nói chuyện ở đây sao?”
Giang Trạch Chu cười khẽ.
“Ở đây?”
“Sao có thể nói cho đã được?”
15
Mẹ nó!
Giang Trạch Chu không phải định gi*t người diệt khẩu đấy chứ?!
Tôi lập tức tự bế.
Anh ta đưa tôi về căn nhà gần trường học.
Vừa đỗ xe xong đã không nói hai lời, trực tiếp kéo tôi xuống xe rồi lôi một mạch vào phòng.
Tôi bị ném lên giường.
Giang Trạch Chu không khách khí đ/è lên ng/ười tôi.
Tay tôi run bần bật.
Anh ta cười như không cười, giọng điệu lạnh lẽo:
“Tôi ngày nào cũng giặt quần áo, nấu cơm hầu hạ em.”
“Còn em thì hay rồi, chạy nhanh thật đấy?”
Ý gì đây?!
Sao nhìn anh ta còn tức hơn cả tôi vậy?
Tôi còn chưa nổi gi/ận cơ mà!
“Tôi nào dám chứ.”
Tôi âm dương quái khí đáp.
“Ngài đây chính là thái tử gia nhà họ Giang mà.”
Giang Trạch Chu nhìn tôi rất lâu rồi khẽ lên tiếng xin lỗi.
“Không cần xin lỗi tôi. Tôi không nhận nổi đâu.”
Trong lòng tôi nghẹn đến khó chịu.
Nghe anh ta xin lỗi lại không nhịn được mà đắc ý.
Ăn của tôi, mặc của tôi, còn lừa tôi nữa!
Đừng hòng tôi dễ dàng tha thứ như vậy.
Giang Trạch Chu hỏi:
“Vậy thế nào em mới chịu tha thứ cho tôi?”
“Đừng mơ.”
“Không đời nào.”
Anh ta không nói thêm gì.
Chỉ cúi xuống cắn môi tôi.
Mẹ nó!
Tên này giở trò l/ưu ma/nh!
Giang Trạch Chu dùng hành động để thể hiện sự bất mãn với việc tôi bỏ trốn.
Đến cuối cùng, tôi mệt đến mức chẳng còn sức nói chuyện.
Anh ta ghé sát bên tai tôi, thấp giọng nói:
“Xin lỗi.”
---
Khi tỉnh lại, tôi nhận được những lời hỏi han đầy “ấm áp” từ ba mẹ, cùng tin nhắn cười trên nỗi đ/au của người khác từ tên chó ch*t anh trai.
Tôi mặc kệ tất cả.
Làm người...
Mệt quá.
Lúc Giang Trạch Chu bước vào, tôi đang nằm trên giường suy ngẫm về ý nghĩa cuộc đời.
“Cơm làm xong rồi, dậy ăn đi.”
Tôi chậm rãi quay đầu lại.
Nhìn thấy khuôn mặt của anh ta, tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
Bất chấp cơn đ/au trên người, tôi lập tức bật dậy khỏi giường.
Nhanh đến mức Giang Trạch Chu cũng sững người.
“Không không không, Giang thiếu!”
“Sao có thể để ngài xuống bếp được chứ?! Để tôi, để tôi làm!”
Vừa mặc quần áo tôi vừa nói.
Giang Trạch Chu thần sắc nhàn nhạt.
Đến khi tôi nói xong, anh ta chỉ im lặng nhìn tôi.
Tôi không đoán được anh ta đang nghĩ gì.
Nói xong tôi định lao ra ngoài.
Giang Trạch Chu nhanh tay lẹ mắt kéo tôi lại.
“Tôi làm xong rồi.”
Anh ta nhìn tôi.
“Em còn định đi nấu cái gì nữa?”
Tôi nhạy bén nhận ra tâm trạng anh ta không được tốt.
Sợ anh ta chỉ cần không vui một chút là tiện tay hất đổ luôn nhà tôi mất.
Tôi lập tức nặn ra một nụ cười:
“Vậy sau này để tôi nấu cơm.”
Xong đ/ộc ch*t anh luôn cho rồi.
Dường như Giang Trạch Chu rất không hài lòng với câu trả lời của tôi.
“Em không cần nấu.”
“Vậy tôi làm gì?”
“Giống như trước đây.”
Tôi: ...
Giống cái đầu anh ấy!
Trước đây anh là trai bao tôi bao nuôi, bây giờ có thể giống được sao?
Mẹ nó, thân phận anh lắc một cái đã biến thành thái tử gia nhà họ Giang.
Chỉ cần không vui, động ngón tay một cái là có thể bóp ch*t tôi.
16
Tôi cười khan:
“Ngài thật biết đùa. Thân phận ngài cao quý như vậy, tôi nào dám để ngài giặt quần áo nấu cơm cho tôi nữa?”
Tôi cứ một tiếng “ngài”, hai tiếng “ngài”, khiến sắc mặt Giang Trạch Chu hoàn toàn lạnh xuống.
“Thẩm An, em nhất định phải nói chuyện như vậy sao?”
Giọng anh ta rất nhẹ.
Trong đáy mắt tràn ngập vẻ áy náy.