"Đây là con trai em, Trịnh Tùng."
Tùng Tùng rất lém lỉnh: "Cháu chào ông, chào các chú, chào các chị ạ..."
Mọi người suýt nữa thì rớt cả tròng mắt ra ngoài.
Im hơi lặng tiếng bỗng dưng lòi ra một cậu con trai ba tuổi, tôi mà là đồng nghiệp của anh ấy thì chắc tôi cũng ch ết lặng thôi.
Viện trưởng Trương là người từng trải, ông ấy nói: "Cậu Tống giữ bí mật giỏi thật đấy, thằng bé này miệng lưỡi ngọt ngào hơn cậu, vừa nhìn đã biết là do cô Trịnh dạy dỗ tốt..."
Trong thang máy vang lên tiếng cười vui vẻ.
Tôi vội giải thích: "Đây không phải con của Tống Lộ đâu ạ."
Nhưng họ đều đang trêu đùa Tùng Tùng, chẳng ai thèm nghe tôi nói.
Lúc viện trưởng Trương rời đi, ông ấy vỗ vai Tống Lộ: "Có con rồi, sau này phải chăm lo cho gia đình nhiều hơn, đừng chỉ mải mê với công việc."
Tống Lộ cúi đầu nhìn Tùng Tùng, khẽ "vâng" một tiếng.
Kết quả xét nghiệm m áu rất nhanh đã có, Tùng Tùng bị viêm nhẹ.
Lấy th/uốc xong, tôi đang định đưa Tùng Tùng về nhà thì trông thấy vẻ thất vọng của thằng bé.
"Bố không về cùng chúng ta ạ?"
Tôi ngồi xổm xuống vuốt tóc con: "Ngoan nào, chú Tống không phải bố của con."
Mắt Tùng Tùng ngấn lệ: "Vậy là, con vẫn không có bố..."
Tôi không biết phải giải thích ngọn ngành với một đứa trẻ ba tuổi như thế nào, đúng lúc này, một chiếc xe hiệu Buick trờ tới.
"Lên xe đi, tôi đưa hai người về."
Mắt Tùng Tùng lập tức sáng rực: "Tuyệt quá, bố đưa con về nhà."
Cảm xúc của thằng bé lên xuống thất thường nên lên xe chưa được bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Trong xe im phăng phắc, Tống Lộ phá vỡ sự im lặng: "Tôi đã đến chỗ em ở để tìm em nhưng em đã chuyển nhà, số điện thoại cũng đã đổi."
"Anh tìm tôi sau bao lâu?"
"Nửa tháng."
Tôi đảo mắt: "Nửa tháng, hoa cũng đã tàn."
Xe chạy đến cổng khu chung cư. Tống Lộ đạp phanh, tay nắm vô lăng siết ch/ặt: "Trịnh Giai Giai, là em đề nghị chia tay. Lúc đầu tôi đồng ý ở bên em là muốn đi cùng nhau cả đời."
Tim tôi khẽ thắt lại. "Nhưng tôi hối h/ận rồi, tôi không muốn sống với anh cả đời nữa. Cảm giác cứ như một phi tần chờ đợi anh lật thẻ bài, tôi mệt mỏi lắm rồi."
Tôi bế Tùng Tùng xuống xe, anh ấy kéo tôi lại: "Đứa bé là con của tôi, tôi phải có trách nhiệm với hai mẹ con em."
Chỉ là trách nhiệm thôi sao! Tôi còn ngây thơ nghĩ rằng anh ấy vẫn còn một chút lưu luyến đối với tôi cơ đấy.
====================
Chương 2:
"Tôi đã giải thích rất nhiều lần, thằng bé không phải con anh. Bệ/nh viện có mẫu m//áu của nó, anh có thể đi làm xét nghiệm ADN."
Đồng tử của Tống Lộ co lại, siết ch/ặt tay tôi hơn: "Vậy nó là con của ai?"
Đúng vào giờ tan làm, cậu thanh niên hàng xóm đi vào khu nhà.
Tôi bắt thời cơ vẫy tay gọi cậu ấy: "Sao giờ mới về, mau giúp chị một tay."
Cậu thanh niên hơi đơ người ra nhưng vẫn ngoan ngoãn bước tới đón Tùng Tùng từ tay tôi.
Sắc mặt Tống Lộ lập tức trở nên cực kỳ khó coi, anh ấy nghiến răng: "Trẻ quá nhỉ, làm nghề gì?"
Cậu thanh niên rất lịch sự: "Phát triển game ạ."
Tống Lộ đầy vẻ th/ù địch: "Có nuôi nổi vợ con không?"