Lời Chúc Ngủ Ngon Đoạt Mạng

Chương 2

20/04/2026 15:09

Chỉ mất có nửa ngày, chúng tôi đã dọn dẹp xong xuôi toàn bộ đồ đạc trong nhà.

Tôi gọi một công ty chuyển nhà uy tín. Một chiếc xe tải dừng lại trong sân khu tập thể. Nhân viên mặc đồng phục màu xanh ra vào liên tục, bắt đầu chuyển đồ.

Tiếng động làm bác Vương hàng xóm chú ý. Bác đứng nhìn rồi hỏi tôi: “Tiểu Lam, nhà cháu định dọn đi đâu vậy?”

Tôi gật đầu: “Vâng bác Vương. Tốt nhất bác cũng nên thu xếp dọn sớm đi.”

Bác ấy ngẩn ra, không hiểu ý tôi, rồi lại liên tưởng đến chuyện sáng nay: “Là do cãi nhau với bạn thân nên dọn nhà luôn à?”

Bác Vương tiếp tục khuyên nhủ: “Không sao đâu. Con bé Dung Dung đó cũng rộng lượng mà. Cháu m/ua ít đồ nó thích rồi sang xin lỗi một câu là ổn thôi. Hai đứa chơi với nhau mười mấy năm rồi, sao nó có thể thật sự không tha thứ cho cháu được?”

“Bác Vương, bác sai rồi.” Tôi nhìn thẳng vào bác Vương, giọng rất nghiêm túc. “Dung Dung đã ch*t rồi.”

Đến lúc này bác ấy mới thật sự cứng người, không nói thêm được câu nào.

Tôi tiếp tục nói, vẻ mặt không hề đùa: “Cháu không nói linh tinh. Sẽ thật sự có người ch*t.”

Bác Vương im lặng, chắp tay sau lưng rồi quay đi, miệng lẩm bẩm nói tôi đi/ên rồi.

Ngay lúc đó, Trương Dung Dung nhắn tin cho tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái biệt danh thân mật trên khung chat: Nữ vương đại nhân.

Nữ vương đại nhân: [Con rùa thối kia, tao ra lệnh cho mày trong vòng nửa tiếng nữa mau đi m/ua cho tao một ly trà sữa! Lát nữa tao muốn uống!]

Nhìn giọng điệu thân thuộc này, một luồng khí lạnh từ dưới lòng bàn chân tôi xông thẳng lên tận đỉnh đầu.

Giữa trưa hè oi ả, trán tôi lại túa ra mồ hôi hột lạnh toát.

Trước khi rời đi, tôi nghĩ mình phải đến nhà Trương Dung Dung thêm một chuyến nữa.

"Có ai ở nhà không?"

Sau khi mở cửa, sắc mặt mẹ Dung Dung lập tức trở nên khó coi, nụ cười vốn đang thường trực trên khóe môi cũng dần dần biến mất.

Giọng điệu dì ấy không mấy thiện cảm: "Cháu đến đây làm gì?"

Tôi xách theo một ly trà sữa, cố sốc lại tinh thần, nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Cháu đến để xin lỗi Dung Dung, cháu xin lỗi dì, trước đó là do n/ão cháu bị chập mạch ạ."

Nhìn ly trà sữa trên tay tôi, vẻ lạnh nhạt trên mặt dì ấy cũng giảm đi đôi chút.

Dù sao dì ấy cũng là người nhìn tôi lớn lên. Nể tình tôi và Dung Dung đã làm bạn thân bao nhiêu năm, cuối cùng dì vẫn cho tôi vào nhà.

Trương Dung Dung đang ngồi trên ghế chơi game trong phòng, giọng vừa kh/inh khỉnh vừa tỏ ra vui vẻ: “Ồ, cô chủ nhà giàu Tả Lam đến rồi sao?”

Tôi bước vào, trước mắt là cả một không gian phủ đầy nội thất và đồ trang trí màu xanh ngọc bích.

Nhìn thấy ly Dương Chi Cam Lộ trong tay tôi, ánh mắt Trương Dung Dung không giấu được vẻ thích thú.

Cô ấy hất cằm lên cao, tranh thủ vươn một tay ra nhận lấy: "Coi như cậu biết điều, còn không mau đưa trà sữa cho tôi."

Tôi đưa trà sữa cho cô ấy, sau đó im lặng đứng nhìn cô ấy vừa hút trà sữa vừa chơi game trên máy tính.

Tốc độ tay của cô ấy rất nhanh, độ linh hoạt cũng rất cao, tùy tiện bấm một cái đã gi*t ch*t một kẻ địch trong game.

Cô ấy nhướn mày: "Đến xin lỗi à?"

Trương Dung Dung nhếch mép cười mỉa mai: "Muốn xin lỗi thì, ba hai một, quỳ xuống cho tôi!"

Cô ấy hệt như trước đây, vẫn luôn thích nói mấy lời đùa cợt như vậy.

Nhưng sắc mặt tôi thì lại càng lúc càng trắng bệch, thậm chí cơ thể còn bắt đầu r/un r/ẩy vì ớn lạnh.

Tầm mắt tôi quét một vòng quanh căn phòng màu xanh ngọc này, mọi thứ vẫn y hệt như cũ, không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Nhìn cô bạn thân đang ngồi trước mặt, tôi chìm vào trong sự tuyệt vọng sâu thẳm.

Trước khi đi, tôi vẫn không cam lòng, bèn kéo mẹ Trương ra ngoài cửa.

Giọng tôi run lẩy bẩy cất lên: "Dì ơi, dì nhìn cho kỹ đi, người đó thực sự là Dung Dung sao?"

Mẹ Trương Dung Dung kìm nén cục tức, nghiến răng đáp: "Tiểu Lam, người đó không phải Dung Dung nhà dì thì còn có thể là ai?"

Nói xong, dì ấy bèn liệt kê ra cho tôi một loạt bằng chứng.

“Cháu đừng không tin dì. Tối qua về nhà, dì đã xem rất kỹ rồi. Ngón trỏ tay phải của nó bị xước măng rô, nhổ mãi không hết nên thành nốt đen. Trên bụng có vết bớt hình trăng, còn bàn chân chỉ có bốn ngón nữa!”

Mẹ Trương càng nói càng bức xúc: “Dì là người hiểu rõ con gái của dì hơn ai hết. Người đó chính là Dung Dung nhà dì!”

Đúng vậy, bàn chân trái của Trương Dung Dung chỉ có bốn ngón. Ngón út bẩm sinh đã không có.

Dù điều đó không ảnh hưởng đến việc đi lại, nhưng khi còn nhỏ, cô ấy từng tự ti suốt một thời gian dài. Sau này cũng nhờ tôi khuyên nhủ, cô ấy mới dần buông được khúc mắc trong lòng.

Tôi bưng kín miệng, cong gập người xuống.

Trương Dung Dung chính là Trương Dung Dung.

Đây mới là điều đ/áng s/ợ nhất.

Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, khuôn mặt tôi đã đầm đìa nước mắt.

"Dì ơi, cháu nói với dì lần cuối cùng, c/ầu x/in dì hãy tin cháu đi, mau chạy đi, sẽ xảy ra chuyện lớn đấy, thật sự sẽ có người ch*t mà!"

Tôi thút thít khóc nức nở: "Dung Dung cậu ấy, thật sự đã ch*t rồi mà!"

Nhà mới của chúng tôi nằm ở một thành phố nhỏ xa xôi và hẻo lánh khác.

Giá nhà ở đây không cao, tôi cắn răng, thanh toán một lần m/ua đ/ứt một căn hộ.

Bố mẹ tôi đều đã nghỉ hưu từ lâu, không còn nhu cầu phải đi làm nữa, cộng thêm việc bản thân tôi vốn dĩ làm nghề tự do làm việc tại nhà, nên căn hộ này ngoài việc hơi hẻo lánh ra thì chẳng còn khuyết điểm nào khác.

Biết tin tôi dọn nhà, Trương Dung Dung đã nhắn mười mấy tin nhắn dội bom điện thoại tôi.

[Tả Lam, ai cho phép cậu rời đi hả? Cậu dựa vào cái gì mà không nói không rằng đã dọn đi rồi? Chuyện lớn như vậy mà cậu lại không thèm bàn bạc với tôi, trong mắt cậu còn có người bạn thân này không hả?]

[Cậu muốn ch*t à! Tôi đã gi/ận cậu nữa đâu, sao tự nhiên lại dọn nhà?]

[Trả lời tin nhắn trả lời tin nhắn trả lời tin nhắn mau! Chẳng lẽ cậu lén lút sau lưng tôi đi kết bạn với đứa khác rồi sao? Cậu dám phản bội tôi! Cậu ch*t chắc rồi a a a!]

Những tin nhắn này tôi không trả lời bất kỳ một tin nào.

Sau khi chuyển nhà, bố mẹ tôi tiếc tiền nên tự tay sắp xếp đồ đạc, trang trí lại nhà mới.

Tôi ngồi thẫn thờ trên sô pha phòng khách, mẹ tôi ngồi phịch xuống bên cạnh: "Tiểu Lam, bây giờ con có thể nói cho mẹ biết được chưa? Rốt cuộc trong thời gian qua đã xảy ra chuyện gì?"

Trong mắt mẹ ánh lên vẻ lo âu: "Mẹ biết con không phải loại người thích gây chuyện vô cớ, làm như vậy chắc chắn là có lý do của con."

Tôi tắt màn hình điện thoại, hé miệng, nửa phút sau mới hạ quyết tâm nói ra câu nói giấu kín tận sâu đáy lòng bấy lâu nay.

"Bố mẹ, Dung Dung đã ch*t rồi."

Tim tôi đ/ập thình thịch liên hồi, thậm chí tôi còn có cảm giác như nghe thấy rõ mồn một tiếng tim đ/ập dội lại trong lồng ng/ực mình.

"Là do con đã gi*t cậu ấy."

Bố mẹ tôi hoàn toàn sững sờ.

"Con đã gi*t cậu ấy, nhét x/á/c vào túi du lịch, sau đó buộc thêm hai tảng đ/á lớn vào túi rồi dìm xuống một con sông."

Giọng bố tôi r/un r/ẩy: "Con gi*t người rồi sao!"

Nhưng điểm mấu chốt mẹ tôi quan tâm lại không nằm ở đó, giọng bà thậm chí còn hơi lắp bắp: "Dung Dung bị con gi*t rồi, vậy người hôm nay chúng ta gặp là ai?"

Tôi nhăn nhó đ/au khổ: "Con cũng không biết nữa, nhưng lúc đó con thật sự đã x/á/c nhận đi x/á/c nhận lại nhiều lần rồi, người ch*t chắc chắn là Dung Dung, hơn nữa Dung Dung đã ch*t hẳn rồi!"

Bố mẹ tôi im bặt suốt hai phút đồng hồ.

Tôi ôm đầu khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào đ/ứt quãng: "Con xin lỗi, con là kẻ có tội! Con vậy mà lại hại ch*t người bạn thân nhất của mình!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm