Beta: Gemini

……………………………….

Mọi người thân thiện trò chuyện một lúc, mắt thấy buổi lễ sắp bắt đầu, Felix vẫn không có đến.

Tối nay không ít người đều là vì anh ta mà tới, vào lúc này có thể nói là trông mòn con mắt.

Thẩm Mộng Kỳ chán đến ch*t cùng mấy cái tiểu minh tinh trò chuyện quần áo đồ trang sức, Hà Tuấn Thành ở một bên cùng mấy nhà tạo mẫu nói bốc nói phét khoe khoang trang phục.

Lúc này, đối diện Hà Tuấn Thành một nhà tạo mẫu để tóc dài cột đuôi ngựa còn thắt bím nhỏ đột nhiên nhìn về phía cách đó không xa, ngữ khí khoa trương mở miệng, “Ôi chao này, thật là chuyện hiếm có, các người đoán tôi thấy được ai?”

“Ai vậy? Anh ngạc nhiên như vậy! Chẳng lẽ là Felix?”

“Phi! Đừng ô nhục nam thần của tôi! Là tên đại thiếu gia phế vật Diệp gia kia, thái tử gia giải trí Hoàng Thiên!”

“Thái tử gia giải trí Hoàng Thiên? Anh nói là Diệp M/ộ Phàm?”

Diệp M/ộ Phàm không phải là sớm bởi vì cha phạm tội, người một nhà đều bị trừ bỏ quyền đuổi ra khỏi nhà sao? Vì lẽ đó đã lâu chưa từng xuất hiện ở trường hợp cao cấp tương tự như này rồi.

“Không thể nào? Anh ta tới nơi này làm cái gì? Anh có phải nhìn lầm rồi hay không?”

Mọi người một bên bàn luận ầm ỉ, một bên nhìn théo ánh mắt người tóc dài, nhìn một cái bên dưới, còn giống như thật là vị đại thiếu gia Diệp gia kia.

Nghe được mấy người chung quanh bàn luận, Hà Tuấn Thành cũng nhìn hướng đối diện, quả nhiên thấy Diệp M/ộ Phàm đang tránh đám người đi vào trong.

Chỉ thấy tóc của Diệp M/ộ Phàm rối bời, lễ phục cũng nhăn nhúm, phía trên còn dính bùn và lá cây, cả người thoạt nhìn rất là chật vật.

“Phốc —— anh ta làm sao biến thành như vậy lại chạy tới? Thái tử gia đây là tự buông thả mình, hoàn toàn không biết x/ấu hổ sao?”

Ai cũng biết Diệp M/ộ Phàm lúc trước đối với ăn mặc hóa trang là để ý nhất, chưa từng chật vật như vậy xuất hiện ở trước mọi người.

Lúc trước Diệp M/ộ Phàm làm người quá mức lên giọng, mọi người đối với anh ta cảm nhận vốn là không được, vào lúc này thấy anh ta sa sút, dĩ nhiên là cười trên nổi đ/au của người khác.

“Cái gì thái tử gia, hiện tại Diệp gia đã sớm thay đổi, là thiên hạ của chi thứ hai Diệp Thiệu An, Diệp Y Y x/ác định lại là thiếu phu nhân tương lại Cố gia, mãnh mẽ kết hợp lại, nào còn có chuyện gì của anh ta!”

Về chuyện hư hỏng kia của Diệp gia, người ở trong vòng đều biết được.

Ai không biết, thái tử Diệp M/ộ Phàm này, đã sớm bị phế đi, hiện tại chính là cái chó mất chủ.

Bên cạnh có một nhà thiết kế cằm nhọn bát quái hề hề tiến tới trước mặt Hà Tuấn Thành hỏi thăm, “Nghe nói trước anh ta ở giải trí Tụ Tinh của các người làm việc vặt à? Lần này là các người cho anh ta thư mời?”

Người tóc dài nhất thời khẽ xì một tiếng, “Cái gì a, đã sớm bị sa thải! Loại phế vật này! Cũng là đại tiểu thư và Hà tổng giám của chúng ta có lòng tốt, mới cho anh ta một miếng cơm ăn!”

Diệp M/ộ Phàm đang chuẩn bị đi tìm quản lý Trịnh thay quần áo, lúc này, đột nhiên một người ngăn ở trước người của anh ta.

“Ơ kìa, đây không phải là nhà tạo mẫu lớn Diệp M/ộ Phàm của giải trí Tụ Tinh chúng ta sao? Xem ra rời khỏi Tụ Tinh, lăn lộn… Rất không tồi a! Làm sao, anh cũng tới tham gia buổi lễ lớn này?”

Vào lúc này Diệp M/ộ Phàm đang đ/au đầu không biết làm sao cùng Oản Oản nói rõ, tâm tình rất là phiền n/ão, ánh mắt lạnh lùng nhìn lướt qua trên người Hà Tuấn Thành cầm đầu mấy nhà tạo mẫu này, không thèm để ý đám người kia, “Chó khôn không cản đường!”

Hà Tuấn Thành không nghĩ tới hôm nay còn có thể nhìn thấy tiết mục thú vị như vậy, tâm tình rất tốt đi lên phía trước, “Diệp thiếu gia, vẫn khỏe chứ!”

Cách đó không xa, Thẩm Mộng Kỳ cũng đã chú ý tới tình huống bên này, ánh mắt rơi vào trên người Diệp M/ộ Phàm tràn đầy chán gh/ét cùng vẻ kh/inh thường.

Cái tên này chạy tới làm gì? Sẽ không phải là chưa ch*t tâm đối với cô mà theo tới đây chứ?

Nghĩ tới đây, Thẩm Mộng Kỳ nhất thời buồn nôn, chỉ nhìn một cái, liền không có hứng thú chuyển động đầu đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
6 An Lan Năm Tháng Chương 18
7 Alpha hỗn loạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuân đầy thành khi ta vừa đi

Chương 18
“Thanh Ảnh, cậu thật sự muốn bỏ lại Chu Thời Dạ để ra nước ngoài sao?” Trong quán cà phê yên tĩnh, Nguyễn Thanh Ảnh đặt chiếc thìa trong tay xuống, nhìn người bạn thân đang lộ vẻ kinh ngạc ở đối diện, giọng điệu nhạt nhòa: “Tôi và anh ấy, đã ly hôn rồi.” “Ly hôn á?!” Nghe tin tức chấn động bất ngờ này, Viên Viên vô cùng sửng sốt. Giây tiếp theo, cô liền bất bình thay cho bạn mình: “Chu Thời Dạ vậy mà cũng đồng ý sao? Ba năm qua cậu đối xử với anh ta tốt như vậy, dù là tảng đá cũng phải ấm lên rồi chứ? Anh ta thật sự không có chút tình cảm nào với cậu sao!” Nguyễn Thanh Ảnh mỉm cười, ánh mắt khẽ dao động. Thực ra, chính cô cũng không biết anh có đồng ý hay không. Suy cho cùng, nửa tháng trước khi cô đưa thỏa thuận ly hôn cho anh, anh vừa nghe điện thoại vừa ký tên, thậm chí còn chẳng buồn nghe cô nói gì đã vội vã rời đi. Sau đó cũng không hề hỏi han gì thêm. Giờ đây, chỉ cần đợi thêm nửa tháng nữa, cô sẽ nhận được giấy chứng nhận ly hôn và có được sự tự do. Viên Viên vừa định mở miệng, một giọng nam trầm thấp đã vang lên từ phía sau hai người. “Nói chuyện xong chưa?” Hai cô gái đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy Chu Thời Dạ trong bộ áo khoác gió màu đen, sải đôi chân dài bước về phía họ. Viên Viên vẫn còn đắm chìm trong sự phẫn nộ lúc nãy, định tiến lên hỏi cho ra lẽ: “Chu Thời Dạ, vừa rồi Thanh Ảnh nói cô ấy và anh đã ly...” “Sao anh lại tới đây?” Nguyễn Thanh Ảnh vỗ nhẹ vào tay Viên Viên để trấn an, lắc đầu với cô ấy, kịp thời cắt ngang lời nói. “Thấy thời tiết lát nữa sẽ có mưa, tiện đường nên đến đón em.” Nguyễn Thanh Ảnh lúc này mới mỉm cười, tạm biệt Viên Viên rồi đứng dậy cầm túi xách rời đi cùng anh. Trên đường trở về, tiếng mưa rơi lách tách, trong xe lại vô cùng yên tĩnh. Đối mặt với người vợ mà năm đó vì sai lầm ngẫu nhiên mới cưới về nhà, đôi môi mỏng của Chu Thời Dạ khẽ động, vài lần muốn mở lời, có lẽ muốn tìm chủ đề gì đó, nhưng lại nghĩ đến việc mình đã nửa tháng không về nhà. Sau một hồi im lặng rất lâu, cuối cùng anh như sực nhớ ra điều gì đó rồi lên tiếng: “Thanh Ảnh, nửa tháng trước, tài liệu em bảo tôi ký là gì vậy?” Đã qua lâu thế rồi, giờ mới nhớ ra để hỏi sao? Cũng phải, thời gian này anh luôn vây quanh Tô Kỳ Dao, làm sao có thể để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này chứ? Nguyễn Thanh Ảnh nhếch môi, vừa định lên tiếng thì điện thoại của Chu Thời Dạ lại vang lên. “Thời Dạ, em uống nhiều quá, đau đầu quá, anh đến đón em được không.” Nghe giọng điệu có chút làm nũng ở đầu dây bên kia, những đốt ngón tay thon dài đang nắm chặt vô lăng của Chu Thời Dạ hơi trắng bệch, sắc mặt cũng đột ngột trầm xuống. “Tô Kỳ Dao, tôi đã nói với cô rất nhiều lần, tôi đã kết hôn rồi.” Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi nói: “Kết hôn thì đã sao? Cô dâu trong đám cưới năm đó, vốn dĩ phải là em mà.” Giọng điệu thờ ơ này đã chọc giận Chu Thời Dạ. Kết hôn ba năm, thứ mà Nguyễn Thanh Ảnh luôn nhìn thấy ở anh là vẻ lạnh lùng giữ mình, đây là lần đầu tiên cô thấy anh mất kiểm soát. Anh đạp mạnh phanh, chiếc xe ma sát với mặt đất tạo ra một tiếng động lớn. “Vậy lúc đó cô có đến không?!” Đầu dây bên kia lập tức im bặt. Một lúc sau, giọng nói bên đó trở nên nghẹn ngào: “Xin lỗi, sau này em sẽ không làm phiền anh nữa.” Rất nhanh, cuộc điện thoại bị ngắt, nhưng sắc mặt của Chu Thời Dạ vẫn không hề tốt hơn, ngược lại còn trầm hơn. Những ngón tay anh gõ lên vô lăng, hồi lâu sau, cuối cùng anh hoàn toàn thỏa hiệp, như thể cam chịu mà gõ vài chữ gửi đi: “Gửi địa chỉ qua đây.” Nhìn thấy địa chỉ được gửi đến, anh quay đầu lại với vẻ mặt đầy áy náy.
Hiện đại
Ngôn Tình
9