Cuối cùng thì chú cũng đi báo công an.
Hôm sau, các chú công an từ trên trấn mặc cảnh phục, dắt theo những chú chó nghiệp vụ oai phong lẫm liệt đến, lật tung cả trong lẫn ngoài thôn lên để tìm ki/ếm.
Họ không tìm thấy em gái tôi.
Đến một cọng tóc cũng không tìm thấy. Nhưng họ đã tìm thấy mẹ tôi.
Nói chính x/á/c hơn, không phải công an tìm thấy mẹ, mà là mẹ chủ động đến đồn công an trên trấn để tự thú.
Cả nhà tôi nghe tin liền vội vã chạy đến. Xuyên qua song sắt lạnh lẽo và cứng ngắc, tôi nhìn thấy mẹ.
Mẹ cúi gầm mặt, mái tóc xõa xượi che khuất khuôn mặt, đang ràn rụa nước mắt kể lể điều gì đó với công an. Đôi bàn tay mẹ bị khóa ch/ặt trong chiếc c/òng sắt, cơ thể co rúm trên chiếc ghế kim loại, trông bất lực như một đứa trẻ làm sai.
“Mẹ!” Tôi gọi lớn.
Mẹ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt về phía chúng tôi. Nhưng khi nhìn về hướng tôi, mẹ bỗng nhiên hét lên một tiếng chói tai, trên mặt lộ ra vẻ k/inh h/oàng tột độ, ngũ quan xinh đẹp trở nên vặn vẹo, méo mó.
Mẹ há hốc miệng, dùng hết sức bình sinh gào lên: “Tiểu Ngư Nhi, cẩn thận!”
Giây tiếp theo, cánh cửa sắt bị công an đóng sầm lại, kín bưng.
Tôi không còn nhìn thấy mẹ nữa.
Cứ như vậy, người mẹ trẻ trung cùng cô em gái bé bỏng, đã vĩnh viễn bị phong ấn trong ký ức tuổi thơ của tôi. Mãi nhiều năm sau tôi mới thấu hiểu, lúc đó mẹ rốt cuộc đang bảo tôi phải cẩn thận điều gì.