Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 672: Bởi vì em phát hiện, em thích ăn cải xanh hơn

05/03/2025 10:10

Ninh Tịch lúc này mới tin, cô chơi hơi quá, vì vậy cô bắt đầu đưa đẩy...

"Ôi, cái này cũng không thể trách em... muốn trách thì phải trách em trai anh ý... cách này là do anh ta dạy em đó... đều do anh ta quá đen tối..."

Thật ra thì chuyện này cũng không thể trách Lục Cảnh Lễ, anh ta hoàn toàn hướng cô theo con đường thuần khiết và an toàn ai mà biết m/a xui q/uỷ khiến thế nào...

Lúc này tại biệt thự của Lục Cảnh Lễ.

Cá chép nhỏ nào đó đang ôm gối âm thầm rơi lệ, những ngày yên bình đã qua rồi, sau này không biết cuộc sống sẽ dầu sôi lửa bỏng đến cỡ nào!

Hay là mình bỏ nhà đi bụi nhỉ, không không, hay là quy y cửa Phật luôn đi, mang Tiểu Bảo đi cùng...

Vào lúc này có đ/á/nh ch*t anh ta cũng không ngờ được, cái cảnh Ninh Tịch cơm bưng nước rót cho tên kia lại biến thành cảnh cởi áo tháo thắt lưng với anh trai mình...

Mà giờ phút này, ánh mắt chăm chú của Lục Đình Kiêu đang nhìn thẳng vào Ninh Tịch, tựa như tia X muốn xuyên thấu thân thể của cô, nhìn rõ từng ngóc ngách bí ẩn nhất.

Ninh Tịch bị nhìn như thế thì có chút sợ hãi: "Sao thế?"

Lục Đình Kiêu đưa tay ra sờ trán cô.

Sau mấy giây lại sờ thêm một cái.

Rồi lại sờ thêm cái nữa...

Tới lần thứ tư thì Ninh Tịch hết nhịn nổi mới đ/è tay anh lại: "Đừng có sờ nữa! Trán em bị anh sờ đến lõm mất một mảng rồi đó! Em không sốt, cũng không uống rư/ợu, không mộng du, rất tỉnh táo..."

Lục Đình Kiêu nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc dị thường: "Em x/á/c định người trước mặt em là tôi sao?"

Ninh Tịch: "Hoàn toàn chắc chắn và khẳng định!"

Lục Đình Kiêu: "Tại sao?"

Không thể trách được sao Lục Đình Kiêu lại có phản ứng hoài nghi như vậy, thậm chí đến bây giờ anh vẫn cảm thấy mình đang nằm mơ.

Thật sự thì chuyện đêm nay có lẽ là biến cố bất ngờ nhất cũng lớn nhất trong cuộc đời anh, nói là chuyện này lật đổ hết thảy những suy luận cùng phán đoán thông thường của anh cũng không quá đáng.

Ninh Tịch tỏ tình với anh, cô nói... cô thích anh...

Người mà cô tỏ tình không phải ai khác mà là chính anh...

Chuyện hoàn toàn không có khả năng thế mà lại xảy ra.

Tại sao? Nghe được câu hỏi này Ninh Tịch có chút hoảng hốt.

Lục Đình Kiêu đang hỏi, tại sao lại là anh.

Cô cũng đang tự hỏi mình, tại sao lại nói ra, tại sao lại nói cho anh biết...

Cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến tình huống bất ngờ ngoài ý muốn như thế này.

Ban đầu, cô nghĩ sẽ ch/ôn dấu tình cảm này cả đời, sau đó là chờ đợi một cơ hội, chờ đến ngày bản thân có thể sánh vai cùng anh... nhưng cuối cùng kế hoạch lại thay đổi.

Chỉ có thể nói là... tình đã tới, có muốn chối cũng không được.

Kể từ sau khi Đại sư huynh nói với Ninh Tịch rằng, Satan hẹn gặp cô ở Philadelphia cho đến giờ, tư tưởng của cô tựa như đã xảy ra những biến chuyển đến long trời lở đất.

Ngay cái lúc Ninh Tịch cho rằng mình sắp ch*t thật rồi thì cô phát hiện ta điều cô hối h/ận nhất chính là cái đêm lễ hội pháo hoa đó, hối h/ận vì không cho anh nghe thấy câu nói đó.

Chúng ta vĩnh viễn không biết điều bất ngờ sẽ xảy đến trong tương lai. Thế nên, nếu như có thể thì đừng chờ đến ngày mai, cũng đừng chờ đến tương lai, có thể làm được thì phải làm luôn...

Đây chính là nguyên nhân.

Cho nên, mặc dù chuyện tỏ tình với Lục Đình Kiêu này vẫn là kết quả một phút xúc động của cô nhưng Ninh Tịch không hề hối h/ận.

Ninh Tịch ngẩng đầu lên, lúc này trong đôi mắt cô chỉ còn lại ánh sáng lấp lánh, trong mắt căng thẳng của anh cô khẽ hôn nhẹ lên khóe miệng của anh, trả lời: "Bởi vì... em phát hiện... là em thích ăn cải xanh hơn~!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bảo ngươi đi hòa thân, sao ngươi lại đăng cơ ở nước địch rồi?!

Chương 6
Cha ta là hoàng đế bạc nhược nhất Đại Chu, còn ta là công chúa vô dụng nhất thiên hạ. Khi hai nước giao chiến, cha ta thua trận, vừa khóc vừa đẩy ta đi hòa thân. Ngày lên đường, hắn nắm chặt tay ta, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Con gái à, đến Bắc Địch rồi nhớ giả ngu giả điếc, tuyệt đối đừng sinh sự nghe không?" Ta gật đầu ngoan ngoãn, từng chữ khắc cốt ghi tâm. Thấy vậy, hắn mỉm cười mãn nguyện. Ba năm sau, lão hoàng đế Bắc Địch băng hà, Thái tử đăng cơ, ta trở thành Hoàng hậu. Nửa năm tiếp theo, cái tên chồng xui xẻo của ta cũng theo gót tiên đế. Ta nhiếp chính. Một tháng sau, ta còn sống lâu hơn cả tiểu hoàng đế được nhận nuôi. Văn võ bá quan nhìn nhau ngơ ngác, quỳ rạp dưới sân, nức nở cầu xin ta lên ngôi. Ngồi trên long ỷ, ta viết thư gửi cha: "Cha à, cái xứ Bắc Địch tồi tàn này, giờ đã thuộc về ta rồi." Nghe nói lúc nhận được thư, cha ta khóc ướt sũng cột điện thượng triều. Không phải cảm động, mà là sợ hãi. "Ta bảo con đi hòa thân, sao con lại đăng cơ ở đất địch?!"
Cổ trang
7
Minh Châu Chương 7