Blogger thú cưng

Chương 6

26/06/2024 16:02

Tôi kéo Vượng Tài co chân đi chạy, đầu cũng không dám ngoảnh lại.

Chạy được nửa đường, điện thoại đột nhiên vang lên.

Là Bạch Quý.

"Tôi thật sự không biết cô ở đây."

Cậu ta thở dài.

"Tiểu Bạch từng gặp cô, lúc trước đều là mẹ tôi dắt chó đi dạo."

Tôi thật sự từng gặp một con Maltese nhỏ tên Tiểu Bạch."

Sau khi kiểm tra đối chiếu ngoại hình và họ tên của mẹ cậu ta, tôi đã x/á/c nhận được thân phận của Bạch Quý.

Trời đã tối, hai chúng tôi ngại ngùng ngồi trên ghế dài trong công viên.

Hai con chó được chia ra cột ở trong phạm vi tầm nhìn.

"Cô, có phải chưa nhìn chỗ khâu đúng không?"

Tôi liếc Bạch Quý, có hơi chột dạ.

"Vậy, vậy chuyện này thật sự..."

Tôi quyết định mặc nước xuôi dòng.

"Chưa xem, tôi thừa nhận đầu óc tôi không tốt."

Sự im lặng của Bạch Quý thật chói tai.

Cậu ta chỉ vào quầng thâm mắt đậm màu, kể việc cậu ta gặp phải gần đây cho tôi.

Bắt đầu từ bảy ngày trước, mỗi đêm đi ngủ cậu ta đều sẽ mơ thấy Vượng Tài, hoàn toàn không ngủ được ngon.

Xét theo tình hình hiện tại, chắc hẳn là do Tiểu Bạch từng gặp Vượng Tài cho nên mới ảnh hưởng đến cậu ta.

Cậu ta tìm đại sư, đại sư nói chỉ có hoàn thành di nguyện của Vượng Tài, chuyển lời cho tôi thì mới có thể giải quyết được vấn đề.

Tức là việc này đã xuất hiện từ mấy ngày trước.

"Vượng Tài, thật sự đã ch*t rồi sao?"

Hai chúng tôi im lặng hồi lâu, Bạch Quý nhìn về phía Vượng Tài cách đó không xa.

"Nó đang ngủ, chúng ta đến xem sao."

Tôi gật đầu, khi đứng dậy mà tim đ/ập thình thịch.

Nếu như nói Vượng Tài hiện tại không phải chó cũng không phải người, vậy thì có thể là thứ gì được?

"Vượng Tài báo mộng nói, cô sờ da chó, dứt lông."

"Đặc biệt là chỗ khâu."

Tôi ngồi xuống bên cạnh Vượng Tài, điện thoại nhận được tin nhắn Bạch Quý gửi tới.

Cuộc trò chuyện của hai chúng tôi không thể để "Vượng Tài" nghe thấy.

Trời đã tối, may mắn là đèn đường ở công viên cực kỳ sáng.

Bạch Quý ở phía trước Vượng Tài, phụ trách vỗ về.

Còn tôi đưa tay thăm dò lưng của nó.

Tách lông ra, khoảnh khắc chạm vào chỗ khâu, tay tôi bắt đầu run run.

Tôi sợ.

Dưới ánh đèn, đường khâu đó vô cùng bình thường.

Vết thương khi đó đã biến thành vết s/ẹo lồi màu thịt.

Tôi sờ các vị trí khác của chó, chuẩn bị sờ chỗ khâu lần cuối.

Tay sờ từng tấc, tôi bỗng mở to mắt.

"Không chỉ một đường khâu, trên đùi, trên cổ, rất nhiều chỗ đều có."

Điều này không hợp lý!

Cho dù đã trải qua t/ai n/ạn xe thì cũng không cần rạ/ch nhiều d/ao đến thế này, khâu nhiều nơi như vậy chứ nhỉ?

"Nó quá b/éo, đều ẩn trong thịt rồi."

"Không sờ kỹ căn bản không phát hiện được."

Bạch Quý sờ dọc theo những nơi tôi đã sờ.

Sau đó, cậu ta ngẩng đầu lên nhìn tôi, bắt đầu gõ chữ.

"Đường khâu này, có giống búp bê vải không?"

Tôi sợ hãi nổi hết lông tơ.

"Ý gì thế?"

Bạch Quý gửi tới một chuỗi dấu chấm lửng.

Tay tôi sờ về phía ng/ực của Vượng Tài, ấn nhẹ.

"Cảm giác rất kỳ lạ, sột soạt."

Bạch Quý sờ, nhấc lớp da trên lưng chó lên.

Tôi cũng bắt chước, song bị dọa sợ b/ắn mình.

Da chó dường như không có dính với thịt, ở giữa có một tầng không khí.

"Rõ ràng như này, trước kia cô không phát hiện ra à?"

"Con chó sống sót sau thương nặng do t/ai n/ạn xe nên tôi nuôi nó như tổ tông sống vậy."

Vẻ mặt của Bạch Quý đầy nghiêm trọng, chỉ vết s/ẹo đường khâu dài nhất trên lưng.

Tôi hít sâu một hơi, cẩn thận quan sát.

Chỉ là một vết s/ẹo lồi mà.

Tôi nuốt nước bọt, gần như muốn dính luôn mặt lên đó.

Khoảnh khắc nhìn rõ, da gà da vịt nổi đầy cả người.

"Vết s/ẹo là giả, là khâu thôi!"

"Là khâu bằng những sợi chỉ mảnh như keo màu thịt và dính lại với nhau."

Tôi có thị lực cực kỳ tốt, cũng sáng tối bên nhau với Vượng Tài, thế nhưng thời gian nửa năm qua tôi lại gần như không nhận ra.

Ai có thể khâu được kiểu đường này?

Vì sao phải làm như vậy?

Bạch Quý lật chùm chìa khóa, đưa bấm móng tay cho tôi.

"Muốn bới ra xem thử không?"

Tôi nhận lấy bấm móng tay, nuốt nước bọt liên tục.

Nhắm chuẩn đường chỉ mảnh ở chỗ khâu, nhẹ nhàng tháo ra.

"Con chó" này rốt cuộc là thứ gì?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?