Khi nhận được điện thoại của Lục Tấn Yển, tôi vẫn đang nằm dài trên đùi người bạn thân của anh ấy.
Giọng anh ấy như mọi khi, lơ đãng buông ra:
『Tối nay anh về nhà ở, nộp công lương.』
Tôi cắn ch/ặt môi, không dám cử động. Thấy tôi im lặng mãi, giọng bên kia đầu dây hóm hỉnh:
『Sao thế Thiếu nãi nãi nhà họ Lục, ăn no bên ngoài rồi hả?』
...
Ch*t ti/ệt, làm sao anh ấy lại phát hiện ra chứ.